Những ngôi làng đặc biệt ở Trung Quốc

Những ngôi làng đặc biệt ở Trung Quốc luôn thu hút được rất đông du khách, bởi  kiến ​​trúc cổ xưa và những cảnh quan duyên dáng và những điều bí ẩn cất giấu ở nơi đó.

 

Làng chài nổi (Phúc Kiến)

Trên vùng biển phía đông nam tỉnh Phúc Kiến có một dãy nhà nổi, trải dài hàng trăm km2. Đây là ngôi làng nổi trên biển lớn nhất Trung Quốc với hơn 10.000 cư dân. Mọi sinh hoạt của người dân diễn ra ngay trên mặt biển. Cư dân của làng sinh sống hoàn toàn phụ thuộc vào nuôi trồng thủy sản.

Ngôi làng trên vách đá (Quý Châu)

Ga xe lửa gần ngôi làng này nhất là nhà ga Mao Thảo Bình, chỉ cách đó 1,2 km. Ngôi làng không phải là quá xa và giao thông đến đây thực sự khá thuận lợi.

Tuy nhiên, giữa làng và nhà ga có một hẻm núi tên là Wu Meng, dân làng thường gọi là đường gãy. Hẻm núi có các cạnh thẳng đứng gần 90 độ vì thế để đến nhà ga, người dân phải ngồi trên một cái “cáp treo” tự chế và mất ít nhất 2 giờ để vượt qua địa hình đầy thách thức này.

Ngôi làng nằm trên một tảng đá (Vân Nam)

Ở tỉnh Vân Nam, thành phố Lệ Giang, có một ngôi làng gồm 108 gia đình sinh sống trên một tảng đá hình nấm khổng lồ. Nằm sâu trong khe núi bên sông Kim Sa, làng đá Bảo Sơn được xây dựng vào đầu triều đại nhà Tống.

Vị trí được chọn để chống lại sự xâm lăng của bọn cướp, và điều này đã vượt thử thách của thời gian qua hơn 1000 năm tồn tại, ngôi làng đã chống lại mọi nỗ lực xâm lược. Bạn chỉ có thể tiến vào ngôi làng bằng cách đi qua hai cổng đá. Thiết kế của mỗi ngôi nhà được căn cứ theo địa hình của tảng đá và kết quả là một tác phẩm nghệ thuật ngoạn mục.

Làng trong hang (Quý Châu)

Làng Đông Miêu Trại ở tỉnh Quý Châu được cho là cộng đồng cư trú trong hang động cuối cùng ở châu Á. Ngôi làng có dân số 73 người từ 18 gia đình sống trong một hang động rộng 100m và sâu 200m. Người ta tin rằng, tổ tiên của dân làng này đã di chuyển đến đó để tránh bị bọn cướp tấn công.

Làng tròn (Giang Tây)

Làng Jujing là một ngôi làng có kiến ​​trúc theo phong cách Hui điển hình nằm ở tỉnh Giang Tây. Ngôi làng được thiết kế và xây dựng bởi bậc thầy phong thủy nổi tiếng He Pu trong thời kỳ đầu của nhà Tống.

Làng Jujing được gọi là ngôi làng tròn nhất ở Trung Quốc. Có rất nhiều di tích văn hóa đặc trưng tại đây, bao gồm một tấm ván ngang được khắc bởi Hoàng đế Minh Tư Tông của triều đại nhà Minh (1627-44).

Làng Giả Lai Trại (Cam Túc)

Ngôi làng này nằm ở tỉnh Cam Túc, huyện Vĩnh Xương. Các cư dân có ngoại hình rất khác lạ với mũi to, làn da săn chắc màu đỏ và đôi mắt trũng sâu màu xanh lá. Có một quân đoàn La Mã chiến đấu ở Trung Á trong triều đại Đông Hán (năm 53 trước Công nguyên) đã biến mất một cách bí ẩn.

Các học giả người Anh đã suy đoán rằng, quân đoàn La Mã này có thể đã được đưa đến thành phố này. DNA của 93 dân làng đã được phân tích và 91 trong số những người được thử nghiệm cho thấy hồ sơ DNA của họ giống hệt với người Tây Á.

Ngôi làng hóa thạch (Vân Nam)

Làng hóa thạch nằm ở tỉnh Vân Nam rất ấn tượng đối với các du khách. Theo các chuyên gia khảo cổ học, những ngôi nhà trong làng được xây dựng bằng một loại hóa thạch từ xa xưa.

Ngôi làng ngầm (Đảo Hải Nam)

Dưới vùng biển gồ ghề gần đảo Hải Nam là phần còn lại của 72 ngôi làng đã được phát hiện dưới đáy đại dương. Người ta tin rằng các ngôi làng đã bị phá hủy bởi một trận động đất lớn hiếm hoi từ hơn 300 năm trước.

Những ngôi làng chìm này là tàn tích ngầm duy nhất được tìm thấy ở Trung Quốc. Ở độ sâu khoảng 9m, nhiều ngôi nhà và sân trong vẫn được bảo tồn rất tốt.

Làng sấm sét (Nam Xương)

Ở vùng nội địa miền núi xinh đẹp của thành phố Nam Xương có một ngôi làng nhỏ xa xôi được gọi là “làng Sấm”, nơi mà mọi người tránh xa như bệnh dịch hạch. Làng bị bao vây bởi sét đánh quanh năm. Hàng chục dân làng đã bị sét đánh và 4 người chết trong 20 năm qua.

 

“Vương quốc băng tuyết” ở Trung Quốc

Nằm ở Đông Bắc Trung Quốc, mùa đông tại đây có thể nói là lạnh nhất trong số các thành phố lớn của Trung Quốc, lúc lạnh nhất có thể xuống đến -40°C. Chính vì lý do đó, Cáp Nhĩ Tân có biệt danh là “Thành phố băng” và tập trung phát triển du lịch cùng những hoạt động giải trí mùa đông.

Nơi đây nổi tiếng bởi lịch sử và sự giao lưu văn hóa Đông – Tây rất đa dạng, phong phú. Khung cảnh thiên nhiên ở đây được trời phú cho cũng vô cùng độc đáo. Những kiến trúc của Nga xuất hiện ở khắp nơi khiến nó được mệnh danh là “Moscow của Trung Hoa”.

Lễ hội băng tuyết quốc tế là một sự kiện diễn ra thường niên vào mùa đông ở Cáp Nhĩ Tân, tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc và hiện đây là lễ hội băng lớn nhất thế giới. Đến với lễ hội, du khách có cơ hội chiêm ngưỡng một vương quốc băng mô phỏng các cung điện và các địa danh từ khắp nơi trên thế giới.

Những tảng băng lấy từ bề mặt sông Tùng Hoa được những công nhân Trung Quốc cắt ra thành từng khối bằng cưa. Nhiều loại cưa khác nhau được các nghệ nhân điêu khắc băng sử dụng để tạc nên những tác phẩm khổng lồ như trong hình, toàn bộ đều bằng băng.

Nhiều nghệ nhân đã phải thiết kế và làm việc ngày đêm để kịp khai mạc lễ hội. Nước khử cũng được sử dụng để tạo ra những khối băng trong suốt như thủy tinh, làm cho những công trình điêu khắc đẹp hơn. Hầu hết những người thợ cắt đều là nông dân từ những ngôi làng gần đó, họ bắt đầu làm vi

Tất cả các cấu trúc được khắc ra từ đá, khi ánh sáng chiếu vào vừa phải, nó sẽ biến thành những màu sắc huyền ảo của thạch anh tím, thạch anh, hổ phách, ngọc lục bảo và ngọc lam.ệc trước khi mặt trời mọc, và kiếm được khoảng 35 đô la Mỹ mỗi ngày.

Thành phố sẽ biến thành một vùng đất kỳ ảo đầy màu sắc vào ban đêm, với màn pháo hoa đánh dấu sự bắt đầu của lễ kỷ niệm kéo dài một tháng (bắt đầu vào ngày 5/1 hằng năm).

Vương quốc đầy màu sắc huyền diệu này tự hào có ba công viên chủ đề ánh sáng neon được tạo ra từ băng. Được điêu khắc từ 110.000 mét khối băng, 120.000 mét khối tuyết, trải dài hơn 600.000 mét vuông và bao gồm hơn 100 địa danh.

Bên cạnh đó, thành phố cũng tổ chức lễ hội cùng với các môn thể thao, nghệ thuật và giải trí liên quan đến đá khác cho đến đầu tháng 3.

petrotimes.vn

HAI LỄ HỘI HOA RỰC RỠ SẮC MÀU Ở TRUNG QUỐC

Trung Quốc có sức cuốn hút khách du lịch thập phương bởi các lễ hội đặc sắc diễn ra trong suốt 12 tháng. Và một trong những lễ hội đã thu hút được nhiều người đến chiêm ngưỡng và tham gia đó là những lễ hội hoa rực rỡ sắc màu.

LỄ HỘI HOA MẪU ĐƠN Ở LẠC DƯƠNG

Hoa Mẫu Đơn là một biểu tượng quan trọng trong văn hóa đất nước Trung Quốc và nó còn được biết đến là “vua của các loài hoa ở đây”. Với tư cách là một loài hoa mang nhiều biểu trưng, hoa mẫu đơn đại diện cho tình bạn, may mắn và vẻ đẹp nữ tính trong văn hóa Trung Hoa. Theo ghi chép, hoa Mẫu Đơn đã có mặt ở Trung Quốc hơn 2000 năm qua.

Xuyến suốt trong lịch sử Trung Hoa, Lạc Dương được biết đến là nơi trồng ra được hoa Mẫu Đơn đẹp nhất và được phong cho chức danh “Thiên hạ đệ nhất hoa”. Ban đầu, hoa Mẫu Đơn được trồng để làm thuốc, tuy nhiên, vào triều đại nhà Tùy (581 – 618), chúng được trồng lần đầu tiên làm cây vườn, sau đó có một ý nghĩ nảy ra rằng nên trồng chúng làm cây cảnh. Vào triều đại nhà Đường, hoa Mẫu Đơn đã trở nên rất thịnh hành trong các vườn thượng uyển và được triều đình bảo vệ nghiêm ngặt. Sau đó, vào thời nhà Tống, hoa đã nở rộ xuyên suốt Trung Hoa và thủ đô của nhà Tống tại Lạc Dương đã trở thành trung tâm của hoa Mẫu Đơn. Vào năm 1982, Lạc dương đã lấy hoa Mẫu Đơn làm biểu tượng của thành phố và cùng thời điểm đó, họ đã ra quyết định tổ chức lễ hội hoa Mẫu Đơn vào tháng tư hàng năm.

Không chỉ tại tỉnh Lạc Dương và một số tỉnh khác của Trung Quốc có khí hậu ôn hòa, ngay cả thời tiết khắc nghiệt của vùng đất Tây Tạng hoa Mẫu Đơn vẫn bung nở khoe hương sắc.

Hiện nay, tại Lạc Dương có tới hơn 20.000 hecta đất dùng để trồng hoa Mẫu Đơn, mỗi hecta có 1.200 chủng loại khác nhau. Hoa Mẫu Đơn được trồng không chỉ phục vụ nhu cầu trang trí, làm đẹp mà bộ phận rễ và hạt còn dùng để làm thuốc giảm đau, hạ sốt, an thần,… Từ những cánh đồng hoa Mẫu Đơn đã mang lại giá trị sản lượng xấp xỉ 1 tỷ NDT, không chỉ tiêu thụ trong nước mà còn như xuất khẩu đi thị trường nước ngoài như: Nhật Bản, Pháp, Mỹ, Hà Lan, Ý…với khoảng 100 triệu cây. Thế nên, nhiều năm qua, hoa Mẫu Đơn được người dân Lạc Dương yêu quý và phát triển vì sắc đẹp và nguồn lợi do nó mang lại. Từ năm 1983, thành phố đã tổ chức Lễ hội hoa Mẫu Đơn và được duy trì hàng năm. Đến năm 2010, hoạt động này được tổ chức theo quy mô và tầm cỡ cấp quốc gia, là lễ hội cho nhân dân cả nước và thế giới được thỏa thích chiêm ngưỡng Quốc hoa Mẫu đơn.

Đệ nhất vườn hoa Mẫu Đơn tại Lạc Dương phải kể đến là Vườn Mẫu đơn Thần Châu, nằm đối diện chùa Bạch Mã – ngôi chùa Phật giáo đầu tiên của Trung Quốc, được xây dựng từ năm 68. Nơi đây trên 40 hecta là 1.021 loại mẫu đơn thuần chủng, lai tạo hoặc được du nhập từ nhiều nơi trên thế giới. Với điều kiện chăm sóc đặc biệt, hoa ở đây có thể duy trì đến 40 ngày nở. Góp hương sắc trong vườn hoa Mẫu Đơn là loại Mẫu Đơn Thái Dương, khi nở bán kính bông có thể lên đến 30 cm, hoặc chủng hoa thập cẩm có từ 7 – 8 gam màu thật đặc sắc. Du khách đến vườn vào những ngày tháng 4 và tháng 5 sẽ không khỏi ngạc nhiên và cảm kích trước vẻ đẹp thuần khiết và cao sang của loài hoa này.

Còn nếu du khách đến Lạc Dương vào mùa lễ hội hoa Mẫu Đơn (thường diễn ra từ ngày 5/4 đến ngày 5/5 hàng năm) thì nhất định đôi chân du khách sẽ bị dòng người yêu hoa từ khắp nơi đổ về đây lôi cuốn đến công viên Vương Thành. Công viên được xây dựng từ năm 1955, đến nay là công viên lớn nhất thành phố, là nơi vinh dự được chọn để tổ chức lễ hội hoa đầu tiên của thành phố từ năm 1983 và trở thành truyền thống hàng năm cho đến nay. Trong công viên có đến hàng trăm loại hoa đua nhau khoe sắc mỗi độ xuân về hè sang, thế nhưng dường như mọi loại hoa đều phải kính nhường trước hương sắc của Mẫu Đơn. Bởi tháng 4 – tháng nở rộ của loài hoa này, thời tiết vẫn còn đang giá rét, băng tuyết vẫn còn bao lấy thân cây, nhánh cây thế mà ẩn trong đó là một đốm lửa e lệ nhưng cũng rừng rực hương sắc hoa Mẫu Đơn – vua của các loài hoa, biểu tượng và niềm tự hào không chỉ của Lạc Dương mà còn của cả nhân dân Trung Quốc.

Lạc Dương vào những ngày hoa Mẫu Đơn nở rộ, cả thành phố như lung linh và đẹp rực rỡ đến lạ kỳ. “Ngày ngắm hoa, đêm ngắm đèn” đã trở thành tục lệ thường niên của người dân nơi đây mỗi khi hè về. Những đêm thanh tháng 4, 5 còn chút gió lạnh, những chiếc lồng đèn đỏ được người dân treo trước nhà hòa cùng sắc mẫu đơn rực rỡ bỗng như sưởi ấm không gian và lòng người. Thật dễ tạo cảm xúc như đang thưởng thức thú vui tao nhã và quyền quý của các vua chúa thời xưa, một cảm giác than thản, an nhàn trong nhịp sống hiện đại ngày nay, quả thật không còn gì thú vị bằng.

Lễ hội còn là dịp trưng bày các tác phẩm nhiếp ảnh, hội họa, thư pháp hoặc sản phẩm mỹ nghệ lấy cảm hứng từ hoa Mẫu Đơn. Du khách đến đây không chỉ chiêm ngưỡng những thảm hoa khoe sắc rực rỡ, mà còn có dịp thưởng thức nhiều hoạt động văn hóa nghệ thuật sôi động. Đặc biệt, các sản phẩm làm từ hoa Mẫu Đơn như trà, bánh kẹo, tinh dầu… và đồ lưu niệm vô cùng phong phú.

Bên cạnh ngắm hoa và tham gia Lễ hội hoa Mẫu Đơn, khi đến Lạc Dương, du khách còn được thưởng thức đặc sản ẩm thực nổi tiếng nhất ở đây, đó là món “Lạc dương thủy tịch”.

Do là một trong 4 cố đô nổi tiếng của Trung Quốc, nên khi đến thành phố Lạc Dương, ngoài việc thưởng thức hoa Mẫu Đơn, du khách còn có thể tham quan nhiều địa danh nổi tiếng khác như Long Môn động, chùa Bạch Mã, tháp Tề Vân…

LỄ HỘI HOA Ở CÔN MINH

Được mệnh danh là thành phố Hoa, Côn Minh, thủ phủ của tỉnh Vân Nam trong những ngày đầu năm luôn tất bật chuẩn bị cho các lễ hội sẽ diễn ra. Thời điểm mùa xuân về cũng là mùa đẹp nhất trong năm của thành phố xinh đẹp này. Không khí se se lạnh với làn mua bụi lất phất khiến không gian trở nên lãng đãng và thơ mộng hơn.

Đường phố, con ngõ nhỏ, khắp nơi đều tràn ngập hoa. Những vỉa hè nở hoa, từ những bờ rào, cho đến con đường phân cách làn đường hay suốt dọc con phố đều ngập tràn hoa với màu sắc sặc sỡ. Các vườn hoa được trồng khắp nơi với những trang trại rộng lớn, Côn Minh trở thành nơi cung cấp hoa lớn nhất trong cả nước.

Và còn cả hàng ngàn những gốc anh đào được trồng khắp các phố vào mùa nở hoa. Đó là một cảnh tượng ngoạn mục chỉ xuất hiện một năm một lần vào dịp xuân về, thu hút hàng ngàn khách du lịch ghé thăm. Anh đào rộn rã khoe sắc khắp nơi khiến người ta thêm yêu đời, yêu người. Những cành hoa anh đào xà thấp, nặng trĩu những bông hoa màu hồng hồng rung rinh Hoa xuân nở, người đi trong vườn hoa xuân cũng mang đủ tâm trạng. Và chẳng ai có thể hờ hững trước cảnh sắc thơ mộng, hữu tình này.

Có thể nói, đã nhiều năm nay, hoa trở thành ngành công nghiệp chủ chốt và góp phần quan trọng trong ngành công nghiệp du lịch ở Côn Minh. Vào những ngày đầu năm, đủ các loại hoa với đủ các màu sắc sẽ khiến cho bạn khó lòng có thể rời bước.

Nhiều năm liền thành phố đã tổ chức lễ hội hoa Côn Minh nhằm quảng bá nét văn hóa đặc trưng của Côn Minh với thế giới.

Mùa lễ hội hoa diễn ra hàng năm ở Trung Quốc với các hoạt động sôi nổi cùng với vẻ đẹp mê hồn của sắc hoa… chắc chắn sẽ làm cho du khách mê đắm và ngây ngất. Nhanh chóng đặt cho mình một tour du lịch Trung Quốc để hòa mình vào không gian mang đậm chất thơ và chất tình của những lễ hội hoa này nhé! Chúc các du khách có một chuyến đi vui vẻ và thú vị!

 

“NGẤT NGÂY” VỚI HƯƠNG VỊ CỦA 11 MÓN LẨU Ở TRUNG QUỐC

Nền ẩm thực Trung Quốc vô cùng đa dạng, phong phú. Đặc biệt, vùng đất này có những món lẩu tuyệt ngon khiến người ta phải luôn xuýt xoa khen ngợi.

LẨU SHABU BẮC KINH (LẨU NHÚNG)

Lẩu Shabu Bắc Kinh hay còn có tên gọi là “lẩu nhúng Bắc Kinh”. Món lẩu này có nguyên liệu chính là thịt dê. Đặc điểm của lẩu nhúng chính là nước dùng của nó. Nước dùng của món Lẩu Shabu Bắc Kinh được chế biến rất cầu kỳ với 10 loại nguyên liệu khác nhau như dầu ớt, bột ngọt, dầu mè, giấm, nước tương, rau hẹ, hạt tiêu, gừng, hành… và nhiều nguyên liệu khác. Nồi nước dùng phải luôn sôi sùng sục để người ăn thoải mái nhúng thịt dê, hải sản, xách bò và nhiều loại rau ăn kèm.

Với người dân phương Bắc Trung Quốc, đặc biệt là Bắc Kinh rất ưa chuộng món này, nhất là khi trời chuyển sang đông. Món ăn kèm khoái khẩu nhất cho lẩu nhúng này chính là những đĩa tỏi ngâm. Vị chua của giấm, nồng của tỏi sẽ tăng thêm vị ngon miệng cho người ăn.

LẨU CỪU BẮC KINH

Vốn là món ăn của người Mãn Châu, lẩu cừu thành danh kể từ “Thiên tẩu yến” – đại tiệc với hơn 1500 món lẩu – được tổ chức dưới thời hai vị hoàng đế Khang Hy và Càn Long rồi dần dần phổ biến trong cả nước.

Nước dùng được ninh từ xương cừu với tỏi, cần tây, hạt tiêu, ớt xanh, hành tây thái lát, đủ cả chua cay mặn ngọt nhưng nổi bật nhất vẫn là vị ngậy béo. Những lát thịt cừu mỡ nạc đầy đủ được thái to bản mà mỏng dính, đều tăm tắp mười miếng như một, nhúng qua vào nước lẩu sao cho chỉ vừa chín tới, ăn kèm với các loại rau, trứng bắc thảo, hải sản, chan thêm một muỗng nước xốt đậu, chỉ một gắp thôi cũng đủ tỉnh cả người.

Lẩu cừu rất được ưa chuộng vào mùa đông, đặc biệt là trong dịp năm mới, gần như trên bàn tiệc của gia đình nào ở Bắc Kinh cũng đều xuất hiện món ăn này.

LẨU CAY TỨ XUYÊN

Tứ Xuyên là quê nhà của món lẩu cùng tên rất được lòng thực khách. Món ăn dân gian này bắt nguồn tại các bến cảng vùng Trường Giang vào đầu triều Thanh. Nó nhanh chóng được các thuyền viên yêu thích bởi sự tiện lợi, dễ làm và khả năng làm ấm cơ thể hiệu quả.

Nồi lẩu Tứ Xuyên thường được phục vụ trong loại nồi hai ngăn. Một ngăn có chứa nhiều gia vị cay nóng, ngăn còn lại thì không cay để phù hợp với khẩu vị của khách và trung hòa bớt vị cay. Tuy nhiên cũng có những nồi lẩu có đến 9 ngăn.

Tuy lẩu Tứ Xuyên cay là thế nhưng lại không hề gây nhiệt cơ thể bởi được chế biến với 89 nguyên liệu khác nhau, giúp người ăn cảm thấy vị cay nhưng không gây ảnh hưởng tới sức khỏe dạ dày.

LẨU BAO TỬ CAY TRÙNG KHÁNH

Trùng Khánh được phong tặng là “thủ đô lẩu” của Trung Quốc, bởi trong Tam Đô Phú của văn nhân Tả Tư thời Tây Tấn đã thấy ghi chép về lẩu Trùng Khánh, đây cũng là văn bản cổ xưa nhất còn lại tới ngày nay có nhắc tới món ăn này.

Thuở ban đầu, lẩu bao tử chỉ phổ biến trong giới thợ thuyền công nhân bến tàu, nước lẩu mặn mòi cay xè sóng sánh đựng trong nồi sắt, đồ nhúng chỉ có nội tạng bò là thứ rẻ tiền nhất thời bấy giờ. Đến những năm 30 của thế kỷ trước, món lẩu mới bắt đầu xâm nhập vào các nhà hàng trong nội thành Trùng Khánh. Phục vụ cho tầng lớp trung lưu trở lên nên nồi sắt được đổi thành nồi đồng, thực khách được tự mình gia giảm hương vị cho nước lẩu và tự chọn đồ nhúng ăn kèm.

Dù đối tượng thực khách là ai, điểm nhấn quan trọng nhất của món lẩu Trùng Khánh vẫn là nước dùng ninh từ xương bò hoặc xương gà, mỡ bò, gia vị là rất nhiều dầu ớt và hạt tiêu Tứ Xuyên. Nước chấm dùng kèm được pha chế rất độc đáo từ dầu vừng, giấm, nước dùng từ nồi lẩu, tỏi, rau mùi, dầu hào, nước tương, bột ngọt và muối theo một tỉ lệ thích hợp.

LẨU HOA CÚC TÔ HÀNG

Món lẩu hoa cúc nổi tiếng của Tổ Hàng là món ăn do đích thân Từ Hy thái hậu nghĩ ra. Món lẩu này được làm từ hoa cúc đã rửa sạch, phơi ráo rồi hầm với nước dùng gà hoặc xương heo. Các nguyên liệu ăn kèm cũng rất đa dạng với các loại cá thái lát, thịt gà và rau.

Trong Đông y, hoa cúc có tác dụng bổ khí huyết, tăng tuổi thọ, chống lão hóa, thải độc, giải nhiệt, giảm huyết áp… nên món lẩu này rất tốt cho sức khỏe.

LẨU HẢI SẢN QUẢNG ĐÔNG

Với các thực khách thích hải sản, có thể thử qua món Lẩu hải sản Quảng Đông nổi tiếng một vùng. Món lẩu hải sản của người Quảng Đông rất chăm chút phần nguyên liệu, nồi lẩu bắt buộc phải có nhiều loại hải sản đa dạng như thịt bò, mực, bạch tuộc, xách bò, hải sâm…

Khi ăn, các loại hải sản sẽ được nhúng chín trong phần nước dùng thanh ngọt, sau đó để riêng vào chén của mỗi người rồi mới tiếp tục bỏ các phần nguyên liệu thịt gà, thịt bò vào nồi lẩu. Sau khi dùng xong phần thịt mới thêm vào các loại rau cải, nấm để ăn sau cùng. Món lẩu này rất được yêu thích mỗi khi mùa đông về. Đây là lựa chọn tuyệt vời cho các thực khách.

LẨU CHÁO QUẢNG CHÂU

Người Trung Quốc có câu: “Sinh ở Tô Châu, sống ở Hàng Châu, ăn ở Quảng Châu, chết ở Liễu Châu”, cho thấy vị thế của phong cách Quảng Châu trong nền ẩm thực Trung Quốc. Và nếu du khách ghé thăm Quảng Châu mà chưa ăn lẩu cháo thì coi như du khách chưa thật sự đặt chân đến vùng đất này.

Món ăn này không cầu kỳ như lẩu nhưng cũng không quá đơn giản như cháo. Nước dùng được ninh từ xương gà, gừng tươi phối hợp cùng nhiều loại gia vị, điểm đặc sắc nằm ở thứ gạo thơm được cho thêm vào, tạo nên màu trắng đục và vị sánh ngọt cho nước lẩu. Chưa cần đụng đũa, chỉ hít hà mùi hương thôi bạn cũng có thể nhận ra đây là món ăn Trung Quốc 100%, bởi lẩu cháo được gia giảm bằng những nguyên liệu nấu ăn đặc trưng của xứ sở này như nấm đông cô, táo tàu, ý dĩ, thảo quả, hải sâm, ngân nhĩ, sâm non… Đồ nhúng thường có thịt gà, hải sản và các loại rau. Lẩu cháo không bao giờ có vị cay, độ mặn ở mức vừa phải nên hương vị khá tinh tế.

LẨU KHÔ HỒ NAM

Lẩu cũng có thể ăn khô, không cần nước dùng? Nghe dù lạ nhưng đây lại là một món ăn cực bổ dưỡng và ngon miệng, lại rất dễ thực hiện. Nguyên liệu làm lẩu khô có thể là vịt, cá, thỏ… Những món này sau khi sơ chế được ướp thêm các loại phụ liệu như gừng lát, rau mùi… rồi dùng rượu trắng xào sơ qua, sau đó bỏ vào chút dầu ớt, đun khoảng 15 phút là trở thành nồi lẩu khô có mùi vị đặc biệt. Đây là món ăn độc đáo của vùng Hồ Nam.

LẨU BÒ BÉO SƠN ĐÔNG

Sơn Đông là 1 trong 8 trường phái ẩm thực lớn nhất Trung Quốc, được ví như một chàng trai khỏe mạnh, với đặc trưng là hương vị nồng nàn, nặng mùi hành tỏi, màu sắc tươi và đậm. Lẩu bò béo Sơn Đông hội tụ đủ tất cả những yếu tố trên. Thịt được lấy từ những con bò thảo nguyên Mông Cổ béo mập, vừa mềm vừa mịn, đưa vào miệng như tan luôn trên đầu lưỡi. Nước dùng được ninh từ xương bò với hơn 30 loại gia vị đặc sắc, nếm thử rồi sẽ thấy vị ngọt từ xương ngon từ thịt đọng mãi trong khoang miệng.

Gọi là lẩu bò béo nhưng món ăn này lại không gây ra cảm giác ngán ngấy, thực khách càng ăn càng thấy ngon rồi no nê lúc nào không biết.

LẨU VỊT NẤU BIA

Đây là món lẩu mới và rất được ưa chuộng những năm gần đây tại Trung Quốc. Món ăn được bắt nguồn do một vị khách trong một lần bất cẩn đã trót đổ bia vào trong nổi lẩu, nhưng sự tình cờ đó lại khiến mùi vị nước dùng thơm ngon hơn. Cũng từ đó đã có khá nhiều nhà hàng thử nghiệm chế biến nước dùng lẩu từ bia.

Món vịt nấu lẩu bỏ hết phần nội tạng, chỉ lấy phần thịt, đầu, chân rồi nấu chín với các loại gia vị gừng, ớt, tiêu… Phần bia chỉ bỏ vào sau khi nước lẩu đã sôi, đun riu riu khoảng 10 phút là có thể dùng.

LẨU RAU NẤM VÂN NAM

Lẩu rau nấm là điển hình của phong vị Vân Nam, miền đất cận nhiệt đới xanh tươi dồi dào rau củ hoa nấm. “Ngôi sao” của món ăn này là các loại rau và nấm, nào là cải ngọt, cải cúc, cải thảo, mộc nhĩ, nấm hương, nấm kim châm, nấm matsutake, nấm gan bò, nấm măng… nhúng cùng với thịt bò thái mỏng, thịt lợn, thịt gà, fillet cá và đậu phụ.

Hương vị rất gần gũi với các món lẩu ở Việt Nam, vậy nên không có gì khó hiểu khi các nhà hàng lẩu nấm Côn Minh (tên thủ phủ tỉnh Vân Nam) liên tục mọc lên ở Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, thu hút đông đảo thực khách.

Những món lẩu của Trung Quốc thật chất phải không các du khách? Hãy đồng hành cùng chúng tôi trong tour du lịch Trung Quốc để có cơ hội thưởng thức những món lẩu trứ danh này nhé! Chắc chắn hương vị của chúng sẽ khiến du khách phải “ngây ngất”!

 

VẺ ĐẸP TIỀM ẨN CỦA 9 SA MẠC RỘNG LỚN Ở TRUNG QUỐC

Nhắc đến sa mạc, hẳn du khách có thể tưởng tượng ngay tới cái nóng khô rát hay những cồn cát trắng bao phủ. Tuy nhiên, sa mạc cũng có vẻ đẹp tiềm ẩn. Những sa mạc rộng lớn ở Trung Quốc chính là nơi tuyệt vời để du khách khám phá vẻ đẹp tự nhiên và lịch sử ấy.

Sa mạc là một vùng hầu như không có mưa. Đó là nơi khô cằn, không phù hợp với sự sống, nhưng nó là một bức tranh tuyệt đẹp được “mẹ thiên nhiên” ban cho. Dưới đây là 9 sa mạc đẹp nhất ở Trung Quốc:

SA MẠC GOBI

Có thể nói, sa mạc Gobi là điểm tham quan tuyệt đẹp và nên đến nhất khi du lịch Mông Cổ, Trung Quốc. Trước đây, sa mạc Gobi được mệnh danh là “vùng đất khó sống nhất hành tinh” với những đụn cát cao ngút, những trận bão sa mạc lên đến 140km/h và nạn thổ phỉ kinh hoàng nhất trong lịch sử. Thế nhưng sự xuất hiện của hồ Bán Nguyệt cùng những công trình kiến trúc do thương nhân Trung Hoa và Ả Rập để lại đã biến nơi đây trở thành ốc đảo tuyệt vời nhất trái đất.

Người ta gọi Gobi là một sa mạc lạnh, vì vào mùa đông ở đây thường xuất hiện sương giá và đôi khi có tuyết rơi trắng xóa bao phủ trên đồi cát, tạo nên một bức tranh thiên nhiên hoang vắng và yên bình. 

Đồi cát biết hát và hồ nước trăng khuyết là những nét đặc biệt để nói về vùng sa mạc này. Nơi đây có thể được gọi là thiên đường giữa sa mạc với một hồ nước bán nguyệt được bao quanh bởi những đụn cát cao và mịn màng. Nhìn từ trên cao, hồ nước như mặt trăng khuyết tuyệt đẹp rơi xuống giữa sa mạc. Những âm thanh kỳ lạ sẽ được tạo ra từ đụn cát biết hát này như những bản nhạc mỗi khi có người di chuyển hoặc trượt trên bề mặt của cát.

SA MẠC GURBANTUNGGUT

Gurbantunggut là sa mạc cố định và bán cố định lớn nhất ở Trung Quốc với diện tích 48.800 km2. Nằm ở phía Bắc Tân Cương, nó chiếm một phần lớn của lưu vực Dzungarian. Vị trí này tạo điều kiện thuận lợi cho sa mạc Gurbantunggut trở nên màu mỡ hơn những sa mạc khác.

Điểm thu hút và nổi bật của sa mạc Gurbantunggut chính là những cồn cát tự nhiên cao từ 300 – 600 m so với mực nước biển, kết hợp với các dãy núi đá bao quanh khiến khung cảnh nơi đây trong vô cùng hùng vĩ và tráng lệ.

SA MẠC TAKLAMAKAN

Nằm trong lòng chảo Tarim thuộc Khu tự trị dân tộc Duy Ngô Nhĩ của Tân Cương, Taklamakan có diện tích 270.000 km², là sa mạc lớn thứ 15 trên thế giới. Ở rìa phía Bắc và phía Nam của sa mạc này là 2 nhánh của con đường tơ lụa do các lữ khách đã tìm ra để tránh vùng đất hoang khô cằn.

Với cái tên mang nghĩa “đi vào và ngươi sẽ không bao giờ trở ra”, khí hậu ở đây vô cùng khắc nghiệt với sự chênh lệch nhiệt độ lớn giữa ngày và đêm. Taklamakan là mô hình của sa mạc lạnh, nơi duy nhất có sự trộn lẫn giữa cát và tuyết, nhiệt độ đôi khi xuống dưới -20°C trong mùa đông. Dù vậy, con người cũng đã chinh phục nơi này từ xa xưa và gây dựng nên thành thị thịnh vượng trong các ốc đảo cùng địa danh “Con đường tơ lụa” nổi tiếng. Con đường này có ý nghĩa kinh tế rất lớn đối với Trung Quốc, là cửa ngõ giao thông quan trọng cho những giao thương với vùng Tây Á.

Đến Taklamakan, du khách sẽ tìm thấy nhiều di sản khảo cổ, xác ướp cho thấy một thời quá khứ vàng son ở nơi này cùng cảnh quan thiên nhiên hoang dại, khoáng đạt sẽ chinh phục bất cứ ai.

SA MẠC TENGGER

Sa mạc Tengger ở khu tự trị Nội Mông rộng 42.700 km2. Sa mạc này được ví như một đại dương cát khổng lồ. Du khách có thể vừa cưỡi lạc đà đi lang thang xung quanh vùng sa mạc vừa ngắm nhìn hơn 400 hồ nước, đồng cỏ, ốc đảo, và những ngôi làng nhỏ xinh. Nếu muốn mạo hiểm hơn, du khách có thể sử dụng một chiếc xe jeep để di chuyển trên các cồn cát tới thăm các ngôi mộ hoàng gia Tây Hạ.

SA MẠC BADAIN JARAN

Badain Jaran hay Ba Đan Cát Lâm là sa mạc lớn thứ 4 trên thế giới, trải dài từ tỉnh Cam Túc tới Khu tự trị Ninh Hạ Hồi, Khu tự trị Nội Mông. Sa mạc này có diện tích 47.000 km2 và khoảng 10.000 km2 trong đó không hề có dấu chân người.

Badain Jaran được tạo nên từ nhiều đụn cát tĩnh cao nhất thế giới, ước chừng lên tới 500 m. Dù rất khô cằn, sa mạc cũng có khoảng 140 hồ là nơi trú ngụ của nhiều loại cây cỏ, chim chóc và cá. Bởi vậy, nơi đây cũng được xem là sa mạc có nhiều sự sống nhất trên thế giới. Một điều đặc biệt là Badain Jaran còn có những hồ nước mặn, vốn dĩ không thường có ở các sa mạc.

Được xem là một trong những sa mạc có cảnh quan đẹp nhất Trung Quốc, Badain Jaran thu hút rất đông du khách trong và ngoài nước tới tham quan. Thời điểm du lịch tới đây tốt nhất là vào 10 ngày cuối tháng 9 khi mà thời tiết không quá nóng vào ban ngày và quá lạnh vào ban đêm.

SA MẠC KUBUQI

Sa mạc Kubuqi là sa mạc lớn thứ 7 ở Trung Quốc. Sa mạc này nằm trên cao nguyên Ordos ở khu tự trị Nội Mông và có diện tích 18.600 km2. Từ những năm 1980 và 1990, gió trên sa mạc thổi rất nhiều vào mùa xuân và mùa đông, đưa bão cát thậm chí đến Bắc Kinh, Thiên Tân và tỉnh Hà Bắc, cách sa mạc 800 km.

Tuy nhiên, dự án phục hồi hệ sinh thái của chính phủ đã thay đổi hoàn toàn diện mạo của sa mạc này. Đất đai cằn cỗi đã được cải tạo để trồng trọt và chăn nuôi. Ngành công nghiệp điện cũng phát triển để tạo ra điện cho người dân vùng sa mạc. Các hoạt động kinh doanh cũng mở rộng hơn giúp tăng thu nhập cho người dân địa phương. Dự án Công viên Sinh thái Hồ Bảy ở Sa mạc Kubuqi đã bắt đầu được khởi công và dự định sẽ tạo ra một khu du lịch sinh thái sa mạc đẳng cấp thế giới.

SA MẠC SINGING

Sa mạc Singing hay còn gọi là “đụn cát hát” ở Cam Túc. Các đụn cát ở sa mạc này tạo ra những âm thanh “trầm hoặc bổng” như đang hát. Âm thanh này được phát ra thường xuyên bởi tiếng gió thổi tác động vào cát từ đụn này qua các đụn khác.

SA MẠC SHAPOTOU

Nằm ở khu tự trị Ninh Hạ, bờ Bắc của sông Hoàng Hà, Shapotou còn được mệnh danh là thủ đô của cát. Mỗi năm, hàng nghìn lượt du khách đến đây để chiêm ngưỡng cánh đồng cát tự nhiên lớn nhất Trung Quốc, cảm nhận cái nóng bốc lửa trên những đụn cát cao trên 100 m, bề rộng 2.000 m với nhiệt độ 60 độ C và lắng nghe những âm thanh trầm bổng của những cơn gió thổi qua các đụn cát.

Sa mạc này nằm giáp ranh với sa mạc Tengger về hướng Nam. Nó là nơi đặt Trạm nghiên cứu thí nghiệm Shapotou Desert nổi tiếng nhất thế giới.

SA MẠC SAIHANBA

Sa mạc Saihanba nằm ở tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc, nơi cách thủ đô Bắc Kinh chừng 400 km về phía Bắc. Nơi này từng là địa điểm nghỉ dưỡng lý tưởng dành cho gia đình Hoàng tộc vào thời kỳ phong kiến, nhưng đến khoảng cuối thời nhà Thanh, nó đã trở thành sa mạc do nạn chặt phá rừng nghiêm trọng.

Sự phát triển mở rộng của sa mạc Saihanba đã dẫn tới nhiều vấn đề về môi trường, ảnh hưởng tới những thành phố lân cận, trong đó có cả thủ đô Bắc Kinh.

Vào năm 1962, hơn 300 cán bộ ngành lâm nghiệp được cử tới Saihanba. Tại đây, họ được giao nhiệm vụ trồng cây ngay trên vùng đất sa mạc. Các cán bộ phải dựng lều trại ngay trên vùng đất khô cằn, tự trồng lương thực. Suốt gần 6 thập kỷ, nhiều thế hệ cán bộ lâm nghiệp khắc phục khó khăn, giữ vững niềm tin có thể trồng cây trên sa mạc. Và giờ đây, thành quả đã tới khi sa mạc khô cằn ngày nào trở thành thảm rừng rộng 7400 ha. Diện tích rừng phủ khắp khu vực rộng lớn này tới 80%.

Những nỗ lực không ngừng của chính quyền địa phương tại sa mạc Saihanba đã được ghi nhận. Năm 2017, họ vinh dự nhận giải thưởng Trái đất do Liên Hợp Quốc trao tặng.

Du khách hãy đồng hành cùng chúng tôi trong tour du lịch Trung Quốc ngay từ bây giờ để bắt đầu hành trình khám phá 9 sa mạc đẹp tuyệt vời như chúng tôi đã vừa giới thiệu trên đây nhé! Chắc chắn du khách sẽ không phải hối tiếc về điều này. Chúc du khách có một hành trình du lịch thật thú vị và đầy ý nghĩa!

 

ĐỒNG TRỊ – VỊ VUA NHU NHƯỢC NHẤT NHÀ THANH, TRUNG QUỐC

Triều đại Nhà Thanh trong lịch sử phong kiến Trung Hoa có hơn 10 vị Hoàng đế, nhưng có lẽ Đồng Trị là vị vua bạc mệnh nhất, và có lẽ cũng là người nhu nhược và bất hạnh nhất. Nhiều nhà sử học cho rằng, sở dĩ vua Đồng Trị bạc mệnh và nhu nhược như vậy vì “trót” làm con của một người đàn bà quá mạnh mẽ và quyền lực, ấy là Từ Hy Thái Hậu.

Thanh Mục Tông (1856 – 1875), Hãn hiệu: Bố Luân Trát Tát Khắc Hãn, Tây Tạng tôn vị Văn Thù Hoàng đế, là vị Hoàng đế thứ 10 của nhà Thanh trong lịch sử Trung Quốc. Ông trị vì từ năm 1861 đến năm 1875, khoảng 14 năm. Trong thời gian trị vì, ông có hai niên hiệu là Kỳ Tường Đế (tháng 8 – tháng 12 năm 1861) và Đồng Trị Đế (1862 – 1875). 

Vài nét về tiểu sử

Đồng Trị Đế tên đầy đủ là Ái Tân Giác La Tải Thuần. Ông là Hoàng trưởng tử, cũng là Hoàng tử duy nhất của Hàm Phong Đế và Ý Quý phi Diệp Hách Na Lạp thị  (sau này chính là Từ Hy Thái hậu).

Năm Hàm Phong thứ 9 (1859), liên quân Anh – Pháp tiến vào Bắc Kinh, Hàm Phong Đế chạy lên Cung điện Nhiệt Hà, giao việc nước cho người em là Cung Thân vương Dịch Hân.

Năm Hàm Phong thứ 11 (1861) tại Nhiệt Hà, Hoàng tử Tải Thuần 5 tuổi được vua cha phong làm Hoàng thái tử, đồng thời di chiếu lại cho 8 vị đại thần làm phụ chính hỗ trợ cho Tiểu Hoàng đế, bao gồm Di Thân vương Tải Viên, Trịnh Thân vương Đoan Hoa, Hộ bộ Thượng thư Túc Thuận, Ngạch phụ Cảnh Thọ, Binh bộ Thượng thư Mục Ấm, Lại bộ Tả Thị lang Khuông Nguyên, Lễ bộ Hữu thị lang Đỗ Hàn, Thái bộc Thiếu Khanh tự Tiêu Hữu Doanh. Đương thời gọi Cố mệnh Bát đại thần. Điều này có nghĩa thực quyền sẽ nằm trong tay 8 vị đại thần.

Từ việc học hành đã bị mẹ nhồi nhét ngay từ khi còn nhỏ

Ngay từ khi còn nhỏ, Đồng Trị đã nhận được sự giáo dục nghiêm khắc của những bậc tiền bối do đích thân Từ Hy tuyển chọn. Tưởng đâu sự bồi đắp kỹ càng này sẽ cho ra một nhân tài về sau, song mọi chuyện hoàn toàn ngược lại. Bị nhồi nhét đủ các loại kinh thư, tư tưởng về các bậc thánh hiền, bài học trị dân trị nước đến đạo làm người cộng thêm sức ép từ việc học cũng như kỳ vọng cao của người mẹ tham vọng, Đồng Trị đã chẳng còn hứng thú, thậm chí còn sợ hãi và chán nản với việc học hành.

Theo nhật ký ghi lại của Ông Đồng Hòa, con trai một vị sư phó của Đồng Trị thì “Hoàng đế không thể đọc nổi một bản tấu chương dù đã 16 tuổi”. Quá thất vọng với việc học hành của con trai, Từ Hy ngày càng thúc ép nhiều hơn, hy vọng con sẽ có những bước cải tiến. Song tình hình ngày càng xấu đi. Đồng Trị chẳng lo học hành, tu dưỡng mà lại chú tâm vào việc chơi bời, hưởng thụ, kể cả sau khi lên ngôi và trị vì trong 12 năm, vẫn tỏ ra là một vị Hoàng đế thiếu năng lực.

Đến chuyện trăm năm cũng không được như ý

Năm 1872, Đồng Trị tròn 17 tuổi. Lưỡng cung Thái hậu (Thái hậu Từ An, đích mẫu của Hoàng đế Đồng Trị và Thái hậu Từ Hy) tuyển chọn phi tần cho hậu cung.

Trong số các cô gái được chọn, có 2 người được cho là mang đủ tư chất của bậc mẫu nghi thiên hạ là A Lỗ Đặc thị, con gái của Hàn lâm viện Thị giảng Sùng Khởi và Phú Sát thị, con gái của Viên ngoại lang Phụng Tú.

Vì Từ Hy sẵn có ác cảm với ông ngoại của A Lỗ Đặc thị. Ngoài ra, cô gái này còn có tuổi Dần, mà Từ Hy thì tuổi Mùi, sợ rằng sẽ xung khắc (cọp ăn thịt dê) nên lấy cớ nàng là người Mông Cổ, từ thời Ung Chính Đế không có tiền lệ sắc phong nữ Mông Cổ làm Hậu. Và do đó, Từ Hy tiến cử Phú Sát thị, cho rằng lập Hậu nên chọn con nhà danh môn đoan trang thùy mị. Con nhà khoa bảng tuy thông minh xuất chúng nhưng có nguy cơ can dự triều chính.

Tuy nhiên, mẹ của A Lỗ Đặc thị, Ái Tân Giác La thị là biểu tỷ của Từ An Thái hậu. Từ An Thái hậu muốn cháu mình được phong Hậu nên đề bạt trước Đồng Trị. Từ nhỏ Đồng Trị được Từ An cưng chiều nên có phần quý đích mẫu hơn mẹ đẻ và luôn có tư tưởng chống đối với Từ Hy. Vì thế, mặc cho Từ Hy phản đối, Đồng Trị vẫn phong A Lỗ Đặc thị làm Chính cung Hoàng hậu, còn Phú Sát thị làm Chính tam phẩm Huệ phi.

Chính quyết định này đã khiến cho họ bước vào một cuộc hôn nhân bất hạnh và Hoàng hậu A Lỗ Đặc thị cũng trở thành một trong số các vị Hoàng hậu bất hạnh bậc nhất triều Thanh. Tuy làm Hoàng hậu, nhưng hầu như A Lỗ Đặc thị chẳng thể tự quyết điều gì. Bất kỳ việc lớn nhỏ trong triều đều phải được Từ Hy cho phép. Nàng còn nhiều lần bị mẹ chồng vời vào cung, nhẹ thì trách mắng, nặng hơn nữa thì phạt đánh, thậm chí. Thậm chí, Từ Hy còn ra lệnh cấm không cho phép Hoàng hậu A Lỗ Đắc được gần gũi chăn gối Đồng Trị, đồng thời buộc ông phải thường xuyên gần gũi với Huệ phi, người con gái được Từ Hy lựa chọn.

Luôn muốn thoát khỏi sự kiểm soát ngặt nghèo của mẹ nhưng bất thành

Lập Phú Sát thị làm Huệ phi cũng chỉ để làm vui lòng mẹ, chứ bản thân vua Đồng Trị luôn xa lánh Huệ phi và chỉ độc sủng một mình Hoàng hậu. Ngoài ra, Đồng Trị cũng không muốn gần gũi nàng vì cho rằng nàng là “tai mắt” của Thái hậu, chỉ luôn muốn kiểm soát mình. Chính điều này khiến cho Từ Hy Thái hậu nổi giận, cấm Đế – Hậu được ở cùng nhau, đồng thời sai thái giám trong cung theo dõi nhất cử nhất động của ông.

Đồng Trị giận mẹ can thiệp chuyện hậu cung nên quyết định trùng tu Cung điện Mùa hè, vốn bị liên quân Anh – Pháp phá hủy trong Chiến tranh nha phiến lần thứ 2, để dâng lên Lưỡng cung Thái hậu, nhằm đẩy Từ Hy ra khỏi Tử Cấm Thành để sống cuộc đời tự do. Tuy nhiên, việc thi công cung điện gặp trở ngại do quốc khố khánh kiệt sau nhiều binh biến. Đồng Trị thậm chí còn phải kêu gọi bá quan văn võ góp tiền túi, đồng thời mỗi tháng đích thân vi hành giám sát thi công trong nhiều ngày để thỏa thích vui chơi ngoài kinh thành, thoát khỏi tầm kiểm soát của Từ Hy.

Với sự can thiệp quá sâu vào chuyện triều chính của mẹ mình, Hoàng đế Đồng Trị cảm thấy bất lực trong việc điều hành quốc gia theo ý mình, nên ban đêm thường cùng các hoạn quan lẻn ra khỏi kinh thành, lui tới chốn thanh lâu, bầu bạn cùng các kỹ nữ để giải sầu. Sử nhà Thanh còn chép rõ, có nhiều lần Đồng Trị đi chơi qua đêm không kịp về buổi chầu sớm. Từ Hy Thái hậu trách mắng nhưng chỉ hai hôm sau, mọi chuyện lại “đâu vào đấy”.

Do ăn chơi sa đọa Đồng Trị nhanh chóng suy sụp. Mới 20 tuổi nhưng sức khỏe Đồng Trị đã rất suy nhược, phần dưới cơ thể liên tục bị sưng tấy. Tuy nhiên, Đồng Trị chẳng thèm quan tâm, tặc lưỡi rồi tiếp tục với những cuộc ăn chơi thâu đêm suốt sáng của mình.

Cho tới ngày 21/10 năm Đồng Trị thứ 13, tức năm 1874, khi tới vườn Tây Uyển, Đồng Trị bị gió lạnh và phát bệnh lạ. Ban đầu cơ thể chỉ hơi cảm thấy mệt mỏi, khó ở, tuy nhiên, sang ngày hôm sau, bệnh tình ngày một nặng thêm, nằm liệt trên giường không dậy nổi. 

Chứng kiến Hoàng hậu bị lĩnh cái tát trời giáng, Hoàng đế ngất xỉu, vài ngày sau thì qua đời

Trong một lần đến thăm chồng đau ốm, Hoàng hậu A Lỗ Đặc thị có khóc lóc và than vãn rằng nàng không “vừa mắt” Thái hậu, thường bị Thái hậu Từ Hy trách mắng và nổi giận vô cớ. Do đó, nàng còn mong Hoàng đế mau tĩnh dưỡng để chóng khỏi bệnh, nắm quyền triều chính, không để Thái hậu chuyên quyền lấn át. Chẳng may vào đúng lúc này, Từ Hy vừa đến, nghe thấy vậy cho rằng Hoàng hậu buông lời gièm pha nên đã tát Hoàng hậu quỵ ngã. Cũng có văn bản nói Từ Hy sai cung nữ vả vào miệng Hoàng hậu, còn phạt lôi xuống đánh 10 trượng khiến Đồng Trị kinh hãi đến mức ngất xỉu.

Dù biết Từ Hy Thái hậu là người nắm quyền bính trong tay và thường không hài lòng với Hoàng hậu, thường cho vời Hoàng hậu vào cung trách mắng, nhưng việc một vị Hoàng hậu – bậc mẫu nghi của thiên hạ lại bị Thái hậu cho cung nữ đánh đập ngay trước mặt Hoàng đế lẫn bá quan văn võ như vậy quả là điều chưa từng thấy. Đây được coi là điều hết sức hoang đường, giống như giọt nước làm tràn ly, khiến cho Hoàng đế đang đau ốm càng thêm uất ức và gián tiếp dẫn đến cái chết của ông vài ngày sau mà các thái y loan tin là do bị đậu mùa.

Cái chết khi còn quá trẻ, mới 19 tuổi của Hoàng đế Đồng Trị khiến hậu thế nổ ra một cuộc tranh cãi dữ dội. Nhiều người cho rằng ông chết là do quá uất ức với người mẹ chuyên quyền, ngang ngược. Có người lại cho rằng ông chết vì bệnh giang mai trở nặng, không có thuốc chữa. Tuy nhiên, dưới góc nhìn của y học hiện đại, bệnh giang mai khó mà gây ra một cái chết đột ngột đến vậy, và giả thuyết về bệnh đậu mùa có vẻ hợp lý hơn.Cũng lại có tin đồn khác cho rằng Đồng Trị chết sớm là do Từ Hy cố tình hại, sai thái y chữa trị không đúng cách. Đồng Trị bị giang mai nhưng thái y nghe lệnh Thái hậu, cho uống thuốc trị bệnh đậu mùa. Đồng Trị đã hét lên trước mặt Từ Hy: “Trẫm không bị đậu mùa, người muốn hại Trẫm tới chỗ chết!”

Bệnh nặng lại không có người chăm sóc, chỉ chịu được hơn một ngày sau đó, vào ngày 05/12/1874, Đồng Trị đã chết trong sự đau đớn và uất hận khi mới tròn 20 tuổi.

Trung Hoa nổi tiếng với chiều dài lịch sử nhiều biến cố cùng những triều đại thay phiên nhau và những câu chuyện thâm cung bí sử ít người biết đến. Chính những câu chuyện về lịch sử lại trở thành “liều thuốc” kích thích bất cứ ai muốn tò mò về lịch sử triều đại của một đất nước đông dân nhất thế giới này. Nếu du khách yêu thích lịch sử Trung Hoa và muốn tự mình khám phá nhiều điều thú vị hơn thì hãy đồng hành cùng chúng tôi trong tour du lịch Trung Quốc nhé!

 

NHỮNG ĐIỀU KIÊNG KỴ CẦN TRÁNH KHI ĐẶT CHÂN ĐẾN TRUNG QUỐC

Bên cạnh những nét đẹp văn hóa, thì bất kỳ quốc nào cũng có những điều cấm kỵ riêng và tất nhiên Trung Quốc cũng không ngoại lệ. Nếu du khách đang có kế hoạch đến đây thì việc tham khảo bài viết này sẽ giúp du khách có chuyến du lịch ý nghĩa, sẽ rất hữu ích đấy.

KHÔNG NÊN CHẠM VÀO NGƯỜI DÂN ĐỊA PHƯƠNG

Khi gặp một người lạ mặt, tốt nhất du khách nên chào hỏi thay vì cố gắng bắt tay họ bởi vì điều này được cho là không tự nhiên đối với hầu hết người Trung Quốc. Theo đó, một cái gật đầu chào nhẹ là vừa đủ. Tuyệt đối đừng cúi đầu quá sâu cũng như ôm hoặc hôn khi chào và tạm biệt.

CHỈ TAY VÀO NGƯỜI KHÁC LÀ CỬ CHỈ THÔ LỖ

Tại một số nơi ở Trung Quốc như Tây Tạng, việc chỉ tay vào người khác được xem là một hành động thô lỗ và bất lịch sự.

KHÔNG TUÂN THỦ QUY ĐỊNH NƠI CÔNG CỘNG

Nếu đến các địa điểm công cộng mà du khách không tuân thủ các quy định về an toàn, gây rối trên các phương tiện giao thông như: ăn, ngủ tùy tiện trên tàu điện ngầm, tự ý mở cửa thoát hiểm trên máy bay, hay ngắt hoa, hái lá, bẻ cành ở công viên và các địa điểm du lịch là du khách tự chuốc vạ vào thân đó bởi luật công cộng Trung Quốc rất nghiêm, ít nhất là cảnh cáo, nộp phạt,…

XÚC PHẠM VĂN HÓA ĐỊA PHƯƠNG

Dù là vô tình, hay cố ý thì việc xúc phạm văn hóa địa phương ở Trung Quốc cũng bị phạt khá nặng, điều này áp dụng cả với người dân Trung Quốc chứ không phải nguyên khách du lịch. Khi đến tham quan bất kì địa điểm du lịch nào các du khách cũng cần chú ý đến văn hóa trong sinh hoạt, ứng xử của họ, để điều chỉnh hành vi của mình cho hợp lý. Khi đi tắm biển tuyệt đối không được khỏa thân vì sẽ bị phạt rất nặng, hay việc phá hủy các công trình kiến trúc của họ: như viết, vẽ bậy lên các bức tượng cũng tuyệt đối cấm.

THAM GIA VÀO CÁC HOẠT ĐỘNG BẤT HỢP PHÁP

Khi đến Trung Quốc, du khách tuyệt đối không tham gia vào các hoạt động như cờ bạc, mại dâm, ma túy sẽ gây ra những hậu quả lớn. Tại nhiều địa điểm ở Trung Quốc, khách du lịch chính là nguồn thu chính đối với các cơ sở cờ bạc, các ổ mại dâm,…Cho nên nếu có đến các quán bar ở Trung Quốc thì du khách cũng nên cẩn thận tránh mắc lỗi vô tình, mà nhất là cố ý.

NHỮNG HÀNH VI LỆCH CHUẨN

Biểu hiện của những hành vi này là phá hoại môi trường thiên nhiên, có hành động làm ảnh hưởng đến các loài động vật hoang dã, hay có thái độ đe dọa hành hung người khác. Trung Quốc tuyệt đối cấm không được trèo cây hay những hành động quá khích như ném đồ vật vào các con thú. Nếu vi phạm du khách sẽ bị công an Trung Quốc “làm phiền” trong thời gian khá lâu đấy. Đặc biệt không được cầm súng ở tay đi lại ngang nhiên trên đường phố, mặc dù không có ý định hại ai, cũng là hành vi phạm pháp. Nếu du khách thực sự đe dọa, và có ý chiếm đoạt tài sản của người khác thì du khách ngồi tù là chắc chắn rồi. Ngoài ra, việc thực hiện những hành vi mê tín dị đoan trong các lễ hội ở Trung Quốc nếu bị phát hiện ra thì cũng bị phạt rất nặng.

“LUẬT ĂN UỐNG”

Mỗi quốc gia có một nền văn hóa ẩm thực khác nhau, các quy tắc xử sự cũng tùy theo đó mà có những điểm đặc trưng. Trung Quốc không phải là một ngoại lệ. Tuy không được viết thẳng ra thành một quyển “Luật ăn uống”, nhưng một khi du khách đã đường hoàng bước vào một nhà hàng Trung Hoa gọi món thì nhân viên phục vụ đều mặc định rằng du khách đã am hiểu tất cả các quy tắc ăn uống của quốc gia họ.

Để không phải chịu cảnh bị người xung quanh nhìn chằm chằm, thì đừng dại dột mà làm những điều sau đây:

Rưới nước tương vào cơm chiên

Khi ăn cơm chiên, nhiều người thường có thói quen rưới thêm xì dầu (nước tương) lên cơm. Việc này không thành vấn đề, nếu như du khách ăn tại Việt Nam. Còn với các nhà hàng sang trọng của người Hoa, điều này lại thành thiếu tôn trọng với đầu bếp. Vì các đầu bếp đã nêm nếm món ăn một cách hoàn hảo, do đó việc cầm lọ nước tương mà rưới lên đĩa của mình được coi là một sự xúc phạm đối với người nấu.

Đặt chéo đũa trên bàn

Trong văn hóa của người Hoa, dấu tick (✓) tượng trưng cho sự đồng ý, còn dấu (x) mang nghĩa từ chối. Khi đặt chéo đôi đũa lên bàn, bạn đã vô tình tạo thành dấu (x). Mọi người sẽ nghĩ rằng du khách đang không vừa ý với nhà hàng.

Cắm thẳng đũa vào bát cơm

Vì trông nó giống như hình ảnh thắp nhang trên bát cơm cúng cho người chết. Điều này phạm vào chuyện kiêng kị trong ăn uống của người Trung Hoa. Hơn nữa, đang ăn uống vui vẻ thì không nên gợi lên hình ảnh chết chóc làm gì.

Gõ đũa lên bát

Việc này không những tạo nên những âm thanh khó chịu, mà đây còn là cách mà những người ăn mày ở quốc gia này xin thức ăn. Khi làm vậy, du khách đang thể hiện sự không tôn trọng mọi người trên bàn.

Lật món cá trên đĩa

Thường khi ăn một món cá nguyên con, chúng ta sẽ ăn một mặt, sau đó lật úp nó lại để gỡ thịt ăn mặt kia, và thứ còn lại là xương. Tuy vậy, du khách không được phép làm vậy khi đi ăn đồ Trung Hoa vì nó gợi lên hình ảnh thuyền đánh cá bị lật. Điều đúng đắn nên làm là khi ăn xong một mặt của con cá, hãy từ tốn… gỡ hết xương ra, rồi ăn tiếp phần còn lại.

NGƯỜI TRUNG QUỐC KHÔNG CÓ THÓI QUEN ĐỂ TIỀN TIP

Du khách phương Tây có văn hóa tiền tip, nhưng người Trung Quốc thì không. Chi phí phục vụ được tính cả trong hóa đơn thanh toán. Bởi vậy, du khách không cần để lại tiền boa cho tài xế lái xe, nhân viên phục vụ nhà hàng khách sạn.

KHÔNG ĐỘI MŨ CÓ MÀU XANH

Ở Trung Quốc, du khách có thể nhìn thấy một chiếc T-shirt xanh, một túi xanh hoặc đôi giày màu xanh lá cây, nhưng không bao giờ nhìn thấy ai đội chiếc mũ xanh. Thói quen này bắt nguồn từ một câu chuyện về người phụ nữ gian dối chồng. Để tránh bị phát hiện, cô ta đã nghĩ ra cách may cho chồng một chiếc mũ xanh. Mỗi khi người chồng đi làm về cô ta có thể nhìn thấy chiếc mũ xanh từ phía xa, kịp để người tình trốn thoát.

Mỗi khi người Trung Quốc nói một người đàn ông “đội mũ xanh” là ám chỉ anh ta bị vợ cắm sừng.

Đối với du khách là người nước ngoài, việc đội mũ màu xanh cũng không tránh khỏi những ánh nhìn tò mò của người dân địa phương về phía mình.

10 MÓN QUÀ NGƯỜI TRUNG QUỐC RẤT GHÉT ĐƯỢC TẶNG

Tặng quà là một nghệ thuật, nhất là khi người nhận là người trung Quốc vốn có rất nhiều điều mê tín và kiêng kỵ. Đồng hồ, quả lê, giày, mũ, hoa cúc… là những thứ nằm trong danh sách quà tặng bị người Trung Quốc ghét nhất.

Đồng hồ: Đây là đồ vật đứng đầu trong bảng xếp hạng những món quà bị người Trung Quốc ghét nhất, bởi hành động tặng đồng hồ trong tiếng Quảng Đông đồng âm với từ “món quà kết thúc”, nghĩa là chăm sóc hoặc chôn cất cho người thân đã chết. Điều cấm kỵ này từng dẫn đến một khủng hoảng ngoại giao khi Baroness Kramer, Bộ trưởng Giao thông vận tải Anh tặng thị trưởng Đài Bắc một chiếc đồng hồ bỏ túi như dấu hiệu của tình bạn. Tuy nhiên, ngài thị trưởng sau đó tuyên bố sẽ tặng lại món quà cho người khác hoặc bán cho người thu mua phế liệu.

Quả lê: Theo tiếng Quảng Đông, quả lê có phát âm giống như “lei”, có nghĩa là “rời đi”. Việc chia sẻ quả lê (fan lei) với người bạn yêu cũng không nên bởi nó phát âm giống với từ “chia cắt”.

Giày: Một đôi giày da nghe có vẻ là món quà tuyệt vời, nhưng nó không phải là điều nên làm tại Trung Quốc. Từ “giày” có phát âm là “xie”, đồng nghĩa với từ “tai họa”. Vì thế, tặng giày ngụ ý với việc bạn chuyển xui xẻo của mình cho người đó hoặc mong người ta gặp điều bất hạnh. Ở một số địa phương, những người yêu nhau thậm chí kiêng tặng giày bởi nó mang hàm nghĩa người được tặng sẽ rời đi nơi khác và chia tay.

Ô (dù): Trong tiếng Quảng Đông, cái ô phát âm đồng nghĩa với từ “chia xa” nên chắc chắn không phải món quà hợp lý để tặng trong ngày kỷ niệm hay lễ Valentine.

Mũ: Theo nghi thức tang lễ của người Trung Quốc, khi trong gia đình có người qua đời, người thân sẽ mặc áo trắng và đội mũ chóp nhọn, vì vậy tặng mũ biểu thị cho điềm xui xẻo. Mũ màu xanh thậm chí còn càng là điều cấm kị bởi người Trung Quốc có câu “đội mũ xanh” ám chỉ việc bị “cắm sừng”.

Hoa cúc mặc dù nằm trong 4 loại hoa quý của Trung Quốc, là biểu tượng của giới quý tộc thì cũng không thể trở thành quà tặng. Nó mang hàm ý của sự đau buồn và cũng là loài hoa thường được mang theo khi viếng mộ.

Vật mang hình người: Theo tín ngưỡng của người Trung Quốc, tặng búp bê ngụ ý cho việc mời linh hồn xấu xa vào cư ngụ trong nhà người nhận.

Những vật sắc nhọn như dao, kéo: Người Trung Quốc sẽ nghĩ rằng người tặng muốn kết thúc mối quan hệ với họ.

Khăn tay: Một chiếc khăn trong túi có thể là điều rất tuyệt vời nhưng ở Trung Quốc thì không. Những miếng vải vuông nhỏ thường được trao vào cuối đám tang, mang ý nghĩa lời chia tay cuối cùng.K

Tuy nhiên, trong trường hợp du khách trót tặng một trong số các đồ vật này cho người Trung Quốc, hãy yêu cầu họ đưa lại một số tiền nhỏ (khoảng 1 USD) và về cơ bản nó sẽ không còn là một “món quà” nữa.

QUAN NIỆM VỀ MÀU SẮC CỦA NGƯỜI TRUNG HOA

Màu đỏ

Màu đỏ biểu tượng của sự hạnh phúc và thành công, bởi theo quan điểm của người xưa truyền lại rằng, màu đỏ là tượng trưng cho lửa, đại diện cho những vẻ đẹp huyền ảo của cuộc sống “Hạnh phúc, may mắn, thành công và sức sống mãnh liệt”. Bởi vậy, ngay cả lá cờ của quốc gia này cũng đa phần toàn là màu đỏ.

Bên cạnh đó, nó còn là một sợi dây liên kết, tạo nên sự hài hòa giữa những yếu tố, sự kiện. Vì thế mà trong các đám cưới hay từng lễ hội hoa đăng đèn lồng cũng được người ta sử dụng màu đỏ làm chủ đạo. Không chỉ có vậy, ngay cả những chiếc phong bao lì xì mừng tuổi trong dịp Tết Nguyên Đán cũng càng chứng tỏ cho cái sức mạnh tiềm ẩn mà màu đỏ mang lại.

Màu vàng

Màu vàng hiện diện cho tiền tài và địa vị. Có nhiều quan niệm khác còn cho rằng đây là một màu đặc trưng cho sự vĩnh cửu trường tồn. Bởi thế, nhắc đến từ vàng truyền thống người ta thường liên tưởng ngay tới sắc màu của đế vương như: “Ngai Vàng” là chỗ ngồi cao quý của những bậc đế vương, thể hiện cho một quyền lực tối cao; vào thời nhà Tống (960-1279), gạch dát vàng thường được dùng để xây dựng cung điện; thời nhà Minh và Thanh, hoàng đế mặc những bộ hoàng bào lộng lẫy.

Không chỉ vậy, ranh giới giữa màu đỏ và vàng cũng rất gần nhau, chúng chỉ cách nhau bởi một con sông là “Da cam”. Thế nên, đôi khi người ta cũng phải giảm bớt ánh sáng để chuyển vàng thành đỏ, điều này cũng tương đồng với việc thà giảm bớt một chút tiền tài để níu chân, nâng niu hạnh phúc cũng là điều hiển nhiên. Đặc biệt, cứ mỗi lần chuyển mùa, sắc đỏ lá vàng đan xen nhau trên từng dãy phố còn khiến cho bối cảnh đậm chất phong thủy nhiều hơn.

Màu xanh

Màu xanh là màu của sự giàu có, khả năng sinh sản, sức mạnh tái tạo hay niềm hy vọng, mối quan hệ hài hòa đôi khi nó còn thể hiện cho sự tăng trưởng, tinh khiết, mạnh mẽ.

Có lẽ đây chính là những lý do tại sao các ngôi nhà chọc trời thường được lắp kính trong suốt, đặc biệt là nếu ta đứng ở phía dưới thì vẫn có thể thấy được màu xanh, đơn giản bởi vì nó phản chiếu hình ảnh của một bầu trời trong xanh.

Bên cạnh đó, còn có những loại thực phẩm nổi tiếng với việc sử dụng bên ngoài bao bì là màu xanh chủ đạo như sữa chua, sữa tươi, là nhằm để chỉ cho khách hàng biết rằng “Chúng là những thực phẩm tươi sạch không bị ô nhiễm”.

Màu đen

Với những quốc gia khác trên thế giới thì đây là một màu đen đủi và đầy bí hiểm, nhưng với Trung Quốc thì nó đại diện cho “Thủy – Nước”, nó là một màu trung tính, màu thiên đường, màu của sự vĩnh hằng, quyền lực, sự ổn định, thậm chí là cả về kiến thức.

Màu trắng

Nếu như trên thế giới, màu trắng được gọi là màu của sự tinh khôi, sang trọng, quý phái thì có lẽ đây là màu kém may mắn nhất ở Trung Quốc, bởi vì theo quan niệm của người xưa thì màu trắng còn là màu của kim loại, thường thấy trong các sự kiện đám lễ đặc biệt, người ta luôn mặc áo trắng và đeo khăn trắng là vì thế.

QUAN NIỆM VỀ CON SỐ TRONG VĂN HÓA TRUNG QUỐC

Con số may mắn nhất

Trong văn hóa Trung Quốc, số 8 được đọc gần giống chữ “phát” nên đây được coi là số may mắn. Những con số mang ý nghĩa may mắn rất quan trọng trong quan niệm của người Trung Quốc. Mọi người thường chọn số may mắn trong số điện thoại, số nhà, địa chỉ làm ăn, ngày đính hôn, lễ kỉ niệm. Số 8 đại diện cho tài lộc, giàu sang và thành công.

Một ví dụ điển hình nhất cho quan niệm này của người Trung Quốc là Olympic Bắc Kinh 2008. Thế vận hội mùa hè được tổ chức vào ngày 8/8/2008 lúc 8 giờ 8 phút.

Số chẵn tốt hơn số lẻ

Người Trung Quốc thích sự hài hòa và cân bằng. Do đó, số chẵn thường được ưa chuộng hơn là số lẻ. Số 2 đại diện cho hài hòa, số 6 đại diện cho thành công. Phát âm số 9 là “cửu”, đại diện cho sự trường tồn, vĩnh cửu.

Số may mắn trong kinh doanh

Số may mắn đặc biệt quan trọng ở Hồng Kông. Ở thành phố thương mại và công nghiệp này, cạnh tranh giữa các doanh nhân, tiểu thương là rất khốc liệt. Do đó, họ thường chọn những ngày “đẹp” để khai trương cửa hàng hoặc kí hợp đồng. Nếu một ngày có số 8, đây được coi là dấu hiệu của sự may mắn. Nếu ngày có số 9, công việc làm ăn sẽ thuận lợi, dài lâu. Nếu ngày có số 6, công việc sẽ thuận lợi, phát lộc.

Những con số kiêng kỵ

Số 1: Người Trung Quốc kiêng tặng đồ số lẻ vì quan niệm “có đôi có cặp” mới là tốt.

Số 2: Khi tặng quà cho tang gia hoặc người ốm, người Trung Quốc kiêng tặng theo số lượng 2.

Số 3: Số ba hài âm với chữ “tán” trong từ “li tán” nên người Trung Quốc kiêng số 3.

Số 4: trong tiếng Trung đọc gần giống “tử” nên người Trung Quốc rất kiêng số này. Nhiều ngôi nhà ở Trung Quốc khi đánh số bỏ qua tầng 4 mà thay bằng 3A.

Số 5: Người Trung Quốc kị sinh con vào ngày 5.5 âm lịch. Lý do là bởi họ quan niệm số 5 là “nửa đời”, sinh ra vào ngày này thì con cái sẽ lận đận, vất vả, khó đạt được mục tiêu.

Số 7: Người Trung Quốc có câu rằng “mùng bảy không đi, mùng tám không về”, ở đây có nghĩa là phụ nữ không được lựa ngày mùng bảy và ngày mùng tám để đi ra ngoài và trở về nhà.

Số 18: Người Trung Quốc quan niệm con gái kết hôn lúc 18 tuổi sẽ phải gánh đủ “18 kiếp nạn”.

Số 20: Vua Ngô Vương có con gái tên Nhĩ Thích từng chết vì hóc xương cá. Do đó, nhiều người Trung Quốc kiêng số 20 vì âm đọc giống từ “Nhĩ Thích” xưa kia.

Số 36: Chu Du thời Đông Ngô chết năm 36 tuổi nên nhiều vùng ở Trung Quốc rất kiêng số này. Ngoài ra, 36 được coi là giờ khắc nguy hiểm.

Số 73: Khổng Tử chết năm 73 tuổi nên 73 được coi là một cửa tử mà con người phải vượt qua. Vượt được tuổi này thì sẽ sống đến 84 tuổi.

Số 81: Nếu ai qua đời lúc 81 tuổi thì kiếp sau sẽ cực kì khổ sở, vì 9 lần 9 là 81. Khi đó, khí số đã tận, người đời sau sẽ lâm vào cảnh khốn cùng.

NHỮNG ĐIỀU KIÊNG KỴ TRONG NGÀY TẾT

Theo truyền thống, người Trung Quốc có nhiều điều kiêng kỵ trong ngày Tết. Mặc dù hiện nay, nhiều người trẻ Trung Quốc không làm theo những điều kiêng kỵ này, các gia đình truyền thống vẫn tin rằng “có kiêng có lành”. Dưới đây là một số điều người Trung Quốc nghĩ là nên tránh trong ngày đầu tiên của năm mới:

Tiếng khóc trẻ con

Cãi vã, khóc than và nguyền rủa nhau hoàn toàn là điều cấm kỵ trong ngày tết người Trung Quốc. Chính vì vậy, những ngày đầu năm mới, họ cố gắng để trẻ con không được khóc, vì theo quan niệm của họ, tiếng khóc báo hiệu điềm gở trong gia đình.

Không đi hớt tóc trong tháng giêng âm lịch

Tại nhiều khu vực “mê tín” ở Trung Quốc, người ta tin rằng nếu một người đi hớt tóc trong tháng giêng âm lịch thì cậu của người này sẽ chết.

Hậu quả là một số tiệm hớt tóc ở Trung Quốc phải mở cửa làm việc suốt 18 tiếng trong vòng hai tuần trước thềm năm mới vì trong tháng giêng họ sẽ chẳng có lấy một khách hàng.

Phụ nữ phải cắt tóc tươm tất để ăn tết, còn đàn ông thì phải cắt tóc thật ngắn, vì họ phải đợi đến ngày mồng hai trong tháng hai âm lịch mới có thể cắt tóc lại.

Truyền thống không hớt tóc này có nguồn gốc từ một câu truyện cổ Trung Quốc, theo đó một người hớt tóc không có tiền để mua quà tết cho người cậu, nên anh ta đành chọn cách hớt tóc miễn phí cho ông cậu. Sau khi người cậu qua đời, cứ mỗi dịp xuân về, người thợ hớt tóc cũng khóc thương và “nhớ người cậu” cả tháng trời. Và cách phát âm “nhớ người cậu” trong tiếng Trung Quốc dễ bị nhầm sang “cái chết của người cậu”, nên từ đó sản sinh ra truyền thống không hớt tóc trong tháng giêng âm lịch.

Tránh uống thuốc

Người Trung Quốc tin rằng không nên uống thuốc vào ngày đầu tiên của năm mới. Nếu làm vậy, họ sẽ bị bệnh trong cả năm.

Ở một số nơi ở Trung Quốc, sau thời khắc giao thừa, những người bị bệnh sẽ đập vỡ bình đựng thuốc của mình, tin rằng điều này sẽ đẩy lùi bệnh tật trong năm mới.

Không quét rác, vứt rác

Hành động quét rác ngày đầu năm mới được tin là “quét của cải” đi. Vứt rác thì được cho là quét may mắn ra khỏi nhà.

Đừng ăn cháo và thịt vào bữa sáng

Không nên ăn cháo vào bữa sáng ngày mùng 1 vì người Trung Quốc cho rằng chỉ những người nghèo mới ăn cháo vào bữa sáng. Và không ai không muốn bắt đầu năm mới bằng cách “nghèo” như vậy vì đây là điềm xấu. Bên cạnh đó, người Trung Quốc cũng nói không nên ăn thịt vào bữa sáng mùng 1 như một hành động tôn trọng Phật giáo.

Không giặt quần áo và gội đầu

Mọi người không nên giặt quần áo vào ngày mùng 1 và mùng 2 vì đây là hai ngày kỷ niệm ngày sinh của Thần Nước, theo quan niệm Trung Quốc.

Người Trung Quốc cũng được khuyên không nên gội đầu vào ngày đầu tiên của năm mới âm lịch. Trong ngôn ngữ Trung Quốc, tóc có phát âm giống “fa” trong “facai” (nghĩa là “trở nên giàu có”. Do đó, việc gội đầu được cho là sẽ rửa trôi may mắn đi.

Không nên khâu vá

Việc sử dụng dao, kéo là không nên. Tai nạn liên quan đến việc sử dụng dao kéo được tin là sẽ dẫn đến những điều không may và giảm tiền bạc trong năm mới.

Mua sách

Theo quan niệm Tết người Trung Quốc không nên đi mua sách, việc này được xem là không nên, không may mắn. Trong tiếng Trung, cuốn sách “shū” được phát âm khá giống với từ “mất”. Ngoài ra, những ngày đầu năm mới, bạn cũng không nên tặng sách cho người khác, bởi vì nếu làm vậy thì bạn đã đem đến cho họ những điều không may mắn rồi.

Không ngủ trưa ngày Tết

Nhiều người Trung Quốc hiện nay vẫn còn giữ gìn phong tục không ngủ trưa ngày tết. Theo quan niệm Tết người Trung Quốc vì tin rằng nếu ngủ trưa họ sẽ lười biếng, không chịu làm việc trong cả năm mới.

Không được sát sinh

Một điều được xem là cấm kỵ trong Tết người Trung Quốc, đó chính là sát sinh. Sát sinh trong năm mới cần phải tránh để năm mới không dính vào máu me hoặc thảm họa.

Vỡ đồ đạc

Với văn hóa, quan niệm ở Trung Quốc, việc vỡ đồ đạc vào những ngày đầu năm đồng nghĩa với tán gia bại sản. Những người buôn bán, thương gia phải hết sức cẩn thận trong việc sử dụng đồ đạc, tránh làm rơi, làm vỡ.

Đến bệnh viện

Đi khám bệnh vào những ngày đầu năm mới, được xem là điều tối kỵ, hạn chế chỉ trừ trường hợp cấp cứu, điều này khiến “giông tố” bệnh tật kéo đến cả năm, sức khỏe không được tốt, ảnh hưởng nhiều khía cạnh.

Tránh nợ nần

Trong dịp năm mới, không nên cho bất cứ ai vay tiền. Mọi khoản nợ yêu cầu phải được trả trước đêm giao thừa. Người nào không làm những điều này thì xem như năm mới gặp điều điềm gở về tiền bạc.

Không được mặc áo quần màu đen, trắng

Màu đen, trắng được xem là điều không hay, mang tới những điềm xấu, vì đây là màu tang tóc.

LIVESTREAMING

Trung Quốc không cho phép phát trực tiếp (Livestreaming) bởi nó không thể kiểm duyệt được các nội dung trực tuyến. Tuy nhiên, đây không phải là lý do chính phủ đưa ra mà họ nói, việc cấm là cần thiết để làm sạch Internet Trung Quốc. Lệnh cấm đã được ban hành vào tháng 6 năm 2017 và nhắm vào Sina Weibo, tương đương với Twitter của Trung Quốc, và Ifeng và AcFun, hai trang web chia sẻ video tương tự như YouTube.

Phát trực tiếp đã trở nên phổ biến tại thời điểm cấm và liên quan đến các công nghệ mới mà chính phủ không thể sử dụng để kiểm duyệt được. Ví dụ, trong năm 2016, Ifeng đã đưa tin sống động cuộc bầu cử tổng thống Mỹ, một cái gì đó mà ở Trung Quốc không được phép. Vì vậy, Trung Quốc vừa ban hành lệnh cấm lại vừa kiểm duyệt.

Theo định nghĩa của Bách khoa thư mở Wikipedia, Live streaming hay streaming trực tiếp là một thuật ngữ nói về phần nội dung được truyền tải trực tiếp qua Internet, đòi hỏi phải có một thiết bị truyền thông xác định (ví dụ như máy quay video, hệ thống trao đổi âm thanh, phần mềm chụp màn hình), một bộ mã hóa để số hóa nội dung, một nhà xuất bản truyền thông và một mạng lưới phân phối nội dung để phân phối và cung cấp nội dung.

Trên đây là một số điều cấm kỵ khi du lịch tại Trung Quốc. Đất nước và con người Trung Quốc rất thân thiện, dễ mến, họ luôn luôn chào đón các du khách đến đất nước của mình. Nếu là người văn minh, lịch sự, du khách sẽ nhận được tình cảm yêu mến nồng nhiệt từ họ.

 

 

 

 

NHỮNG LỄ HỘI TRUYỀN THỐNG ĐẶC SẮC CỦA TRUNG QUỐC

Trung Quốc không chỉ có cảnh đẹp hay nền ẩm thực nổi tiếng vươn tầm thế giới mà những lễ hội truyền thống đặc sắc ở đất nước này cũng vô cùng tuyệt vời. Tìm hiểu về những lễ hội, du khách sẽ được hiểu thêm về nền văn hóa đa sắc màu, con người nơi đây, cũng như có được sự trải nghiệm thú vị.

TẾT NGUYÊN ĐÁN

Như các quốc gia Châu Á, Ở Trung Quốc mọi người cũng có cái tết cổ truyền dân tộc hay còn gọi là Tết Nguyên đán. Đây là một trong những lễ hội truyền thống quan trọng nhất trong năm.

Không khí lễ hội diễn ra khá sớm, hàng năm bắt đầu từ ngày 8/12 âm lịch người dân Trung Quốc mọi nơi đều kéo nhau về “quê” ăn tết để đoàn tụ gia đình, quây quần bên mâm cơm nhà và lễ hội kéo dài cho đến 15/1 âm lịch năm mới.

Tết đến xuân về, vì thế mà nhà nhà dọn dẹp sạch sẽ để đón năm mới, trang trí nhà cửa bằng những câu đối, treo đèn lồng giấy, dán giấy lên các ô cửa… Đặc biệt, với văn hóa người Trung Hoa thì màu đỏ và màu vàng là hai màu mang ý nghĩa may mắn và hạnh phúc. Ngoài ra, văn hóa làm bánh bao hấp vào đêm giao thừa cũng được thực hiện vào lễ hội mùa xuân mang ý nghĩa truyền thống, lâu đời. Vào đêm giao thừa, pháo hoa nổ rợp trời chúc mừng năm mới tạo nên không khí vui nhộn, tưng bừng.

Ở Trung Quốc, tết đến người ta trao nhau bằng những phong bao lì xì may mắn màu đỏ và còn những điều thú vị khác diễn ra vào lễ hội như đi chùa đầu năm cầu may mắn, chúc tết bạn bè và người thân…

LỄ HỘI THẦN TÀI

Hàng năm, vào mùng 5 Tết Nguyên đán ở Trung Quốc, rất nhiều người đã đổ về đền Guiyuan ở Vũ Hán, đánh dấu ngày sinh nhật của Thần Tài.

Trước ánh bình minh, nhiều người từ già trẻ đến gái trai đã mang theo nhiều bó nhang để đốt trong sân của ngôi chùa Phật giáo rộng lớn. Các tín đồ thắp hương và cúng lễ vật với qui mô lớn hơn nhiều so với bất kỳ lễ hội nào khác ở Trung Quốc. Ngọn lửa bập bùng cùng tro tàn của giấy tiền cúng biếu khiến nhân viên của ngôi đền phải thường xuyên dọn dẹp bằng xẻng.

Trong những năm gần đây, sự kiện này đã thu hút hơn 100.000 người đến chùa mỗi ngày, theo truyền thông Trung Quốc.

LỄ HỘI KẸO HỒ LÔ

Cứ mỗi dịp đầu xuân năm mới, cùng với không khí sum vầy của dịp Tết, người dân Thanh Đảo lại nô nức chuẩn bị cho lễ hội “ngon mắt” nhất Trung Quốc, đó chính là lễ hội kẹo hồ lô được tổ chức tại am Hải Vân (khu Bắc Thanh Đảo, Sơn Đông, Trung Quốc).

Bắt nguồn từ ngày hội truyền thống của am Hải Vân với mục đích “cầu bình an, cầu mùa màng”, lễ hội này đã có tới 700 năm lịch sử và nằm trong danh sách những “phong tục tập quán có ảnh hưởng lớn nhất tại Trung Quốc”. Sức hút từ lễ hội kẹo ngọt ngào này đã thu hút hàng trăm ngàn khách du lịch đổ về Thanh Đảo mỗi dịp đầu năm.

Lễ hội kẹo hồ lô được tổ chức thường niên vào ngày mùng 9/1 tại Thanh Đảo và kéo dài tới hơn một tuần lễ. Đến với lễ hội này, du khách sẽ được thưởng thức nhiều loại bánh hồ lô khác nhau với những hương vị và màu sắc rất đa dạng.

Không chỉ là ngày lễ được trẻ em nước này đón đợi, lễ hội ngọt ngào này còn thu hút nhiều du khách nước ngoài với hi vọng được hòa mình vào không gian truyền thống và trải nghiệm mỹ vị Trung Hoa.

Bên cạnh việc giới thiệu cho du khách nét đẹp ẩm thực Trung Quốc, lễ hội còn tổ chức nhiều màn trình diễn nghệ thuật văn hóa dân gian và trưng bày các món đồ thủ công.

Trải qua gần một thiên niên kỷ, lễ hội kẹo hồ lô đã đi vào tâm thức của người dân Thanh Đảo mỗi dịp Tết đến xuân về. Cho tới ngày nay, người dân nơi đây vẫn luôn tâm niệm: “Đối với người Thanh Đảo mà nói, không có lễ hội kẹo hồ lô thì đồng nghĩa với việc chưa có Tết!”.

TIẾT THANH MINH

Tiết Thanh minh được tổ chức vào ngày 12 của tháng 3 âm lịch, là một trong những lễ hội truyền thống quan trọng nhất ở Trung Quốc. Người dân thường đi Tảo mộ, cúng bái thức ăn và đốt tiền mã với ý niệm để đem xuống dưới đó cho ông bà. Đây là ngày mọi người trong gia đình ở cùng nhau và tưởng nhớ đến tổ tiên.

TẾT TRÙNG CỬU

Trong các ngày Tết, ngày lễ cổ truyền dân gian Trung Quốc, còn một ngày lễ rất quan trọng mà những người làm con đều nên ghi nhớ, đó là Tết Trùng Cửu (còn gọi là Tết Trùng Dương, Tết người cao tuổi, Tết người già) được diễn ra vào ngày mùng 9 tháng 9 âm lịch. Con số 9 được coi là số dương, sự lặp lại hai lần số 9 nên gọi Trùng Cửu, Trùng Dương là vì vậy.

Tết Trùng Cửu còn có một cách nói khác là “Từ thanh”, chính là “tạm biệt thảm cỏ xanh”. Sau ngày Trùng Cửu là mùa đông, cây cối không có sức sống, không thích hợp để đi chơi ở vùng ngoại ô. Vì thế, tết Trùng Cửu là cơ hội đi chơi sau cùng của mọi người khi thời tiết sang đông. Hằng năm, vào tết Trùng Cửu thành phố Thái An của tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc nằm ở chân núi Thái Sơn thường tổ chức cuộc thi leo núi, thu hút nhiều người đến tham gia.

Ngày nay, người dân Trung Quốc đã gửi gắm một ý nghĩa mới cho ngày tết Trùng Cửu. Năm 1989, Trung Quốc xem tết Trùng Cửu là tết của người già. Như vậy, ngày 9 tháng 9 vừa bao gồm ý nghĩa vốn có của ngày tết Trùng Cửu truyền thống vừa biểu đạt lòng tôn kính người già của mọi người, chúc các cụ mạnh khỏe, sống lâu.

Vào dịp tết Trùng Cửu, người ta còn làm loại bánh mang tên “bánh Trùng Cửu”. Loại bánh này bắt nguồn từ những nơi không có núi. Trong tiếng Hán, bánh điểm tâm(糕点) có cách đọc gần giống với “cao điểm” – trong đó, “cao” nghĩa là bánh. Chữ “cao” này phát âm trùng với chữ “cao” trong từ “đăng cao”, có nghĩa là lên cao. Vì vậy, mọi người cho rằng, ăn bánh Trùng Cửu còn có thể thay thế cho việc lên núi cao.

LỄ HỘI THUYỀN RỒNG

Lễ hội này mang đậm nét truyền thống người dân Trung Hoa mang đến một không khí vui tươi, từng bừng. Đặc biệt, người dân Trung Hoa tự hào khi lễ hội thuyền rồng được chọn là di sản văn hóa phi vật thể của quốc gia và vào ngày 30/10/2009, được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể của thế giới.

Diễn ra vào ngày tết Đoan Ngọ hàng năm, lễ hội nhằm hướng tới cầu bình an trong cuộc sống, sức khỏe dồi dào. Một số hoạt động tiêu biểu diễn ra trong lễ hội như: lễ hội uống rượu, cuộc thi điêu khắc đầu rồng, đua thuyền rồng trên sông, cuộc thi nấu cơm trên thuyền rồng….

Lễ hội thuyền rồng ở Trung Quốc có 2 phần gồm phần lễ và phần hội.

– Phần lễ: phần quan trọng nhất, người dân sẽ dâng hương cúng thể hiện lòng biết ơn, kính trọng lên thần linh.

– Phần hội: các trò chơi hoạt động lễ hội. Có lẽ, trong suốt cuộc thi lễ hội đặc sắc nhất là đua thuyền rồng rất được mọi người yêu thích. Các nhóm chèo thuyền sẽ cạnh tranh quyết liệt cùng nhịp trống đập đánh vang dội cả khúc sông.

Du lịch Trung Quốc vào mùa lễ hội thuyền rồng, du khách sẽ được hòa mình vào không khí náo nhiệt, vui tươi, náo nức. Không những vậy còn có cơ hội nếm thử món bánh truyền thống đặc sắc của nền ẩm thực Trung Hoa như: bánh Tzung Tzu, bánh rán vừng Jiandui, trứng hấp trà lạ miệng…

LỄ PHẬT ĐẢN

Đức Phật rất được tôn kính ở Trung Quốc như một biểu tượng của sự hòa bình. Được xem như một ngày lễ quốc gia, Phật đản là lễ kỷ niệm chung ngày đản sanh, ngày thành đạo và ngày nhập tịch của Đức Phật.

Thay vì trang hoàng lộng lẫy với hình ảnh của Đức Phật, trong ngày lễ trang trọng này người ta lại thường phát đồ ăn cho những người nghèo khổ và đi thăm viếng những ngôi chùa Phật giáo để tỏ lòng thành kính như chùa Thiên Ninh ở Thường Châu, Phật tháp cao nhất thế giới.

LỄ VU LAN

Lễ Vu Lan ở Trung Quốc còn gọi là “Lễ ma quỷ” được diễn ra vào ngày 15/7 âm lịch hàng năm. Tương truyền, theo tín ngưỡng dân gian thì đây là ngày quỷ môn quan mở cửa, là ngày địa quan xá tội. Lúc này, mọi người sẽ thực hiện nghi lễ tưởng nhớ đến những người thân đã khuất, đi thăm viếng phần mộ, sửa sang và quét dọn phần lăng mộ đó. Ngoài ra, còn có lễ cúng cô hồn đến các vong linh không nhà cửa, không có thân nhân trên Dương thế.

Các gia đình sẽ chuẩn bị mâm cơm cúng và vàng mã để gửi đến những người đã quá cố. Họ đốt giấy tiền, vàng mã để cúng cho người quá cố và tin rằng, khi đốt những đồ hàng mã ấy thì linh hồn người mất sẽ nhận được, nhờ vậy mà các vong linh ấy đỡ khổ, đỡ vất vả. Và cầu mong những điều tốt đẹp, hạnh phúc sẽ đến gia đình.

Trong lễ Vu Lan, người Trung Quốc hay ăn thịt vịt vì thế những ngày này ở các siêu thị và chợ bày bán rất nhiều thịt vịt. Đây là một “phong tục” quan trọng trong ngày lễ Vu Lan của người dân Trung Hoa.

LỄ HỘI ĐÈN LỒNG

Lễ hội đèn lồng là một nét đẹp văn hóa của người dân Trung Hoa. Những chiếc đèn lồng rực rỡ sắc màu khắp mọi con đường, góc phố chào đón lễ hội đèn lồng vào ngày 11/2. Theo quan niệm người dân ở đây, đèn lồng như mang một nét tâm linh, giúp xua đuổi ma quỷ và mang lại bình yên, hạnh phúc cho mọi nhà.

Lễ hội đèn lồng được diễn ra vào tết Nguyên Tiêu, nếu du khách đi du lịch Trung Quốc vào thời điểm này thì quả là người may mắn. Không khí tưng bừng, náo nhiệt, nhà nhà người người ra đời hòa chung không khí ngày tết. Những chiếc đèn lồng nhiều hình khác nhau, đa màu sắc lung linh huyền ảo.

Những hoạt động vui chơi trong lễ hội như: thả đèn lồng, giải câu đố ghi trên đèn lồng, trẻ em có những màn thi văn nghệ đặc sắc, múa lân múa rồng, diễu hành trên đường phố…không khí từng bừng, vui nhộn.

TẾT TRUNG THU

Giữa tháng 8 âm lịch, người dân Trung Quốc hòa mình vào không khí lễ hội trăng rằm hay tết Trung Thu – một trong những truyền thống lâu đời ở đất nước này. Đêm của lễ hội là lúc trăng tròn vành vạnh và sáng nhất trong năm, người dân có tục lệ làm bánh và thưởng thức trà dưới ánh trăng.

Trong ngày tết này có một hoạt động không thể thiếu là thả đèn xuống sông. Những chiếc đèn hoa sen hay chiếc thuyền… được thả trôi theo dòng sông mang đi những tâm nguyện, những lời cầu bình an may mắn với ước mong thành sự thật.

Bên cạnh đó là những trò chơi dân gian như giải câu đố, trẻ em đi rước đền lồng nhận những món quà nhỏ. Những màn múa lân vui nhộn, uyển chuyển được xem là điểm nhất của lễ hội. Tết Trung Thu – tết đoàn viên, mọi người quây quần bên gia đình ấm áp chắc chắn sẽ làm du khách ấn tượng.

LỄ HỘI BĂNG CÁP NHĨ TÂN

Cáp Nhĩ Tân, tỉnh Hắc Long Giang nằm ở khu vực đông bắc Trung Quốc được mệnh danh là “thành phố băng” của Trung Quốc. Với khí hậu Bắc cực băng giá, nơi này rất thích hợp để tổ chức lễ hội băng (05/01 – 25/02).

Du khách hãy đến đây để cảm nhận vẻ đẹp của các tác phẩm điêu khắc đá, những đèn lồng được trang trí công phu, tham gia trượt tuyết hay thậm chí thử hoạt động cực thú vị là bơi vào mùa đông. Lễ hội băng đã phát triển trong vài năm qua với nhiều những hoạt động như bắn pháo hoa và tổ chức các buổi hòa nhạc.

NGÀY HỘI CHÁO LABA

Vào ngày thứ tám của tháng thứ 12 theo lịch âm Trung Quốc là ngày hội Cháo Laba được tổ chức tại một ngôi chùa ở thủ đô Bắc Kinh. Vào buổi sáng, các vị lạt ma của chùa Yonghegong Lama bắt đầu mang cháo ra phục vụ du khách tham gia lễ hội. Có rất nhiều người dân đến đây xếp hàng để ăn cháo miễn phí. Người ta tin rằng Cháo Laba có thể mang lại cho mọi người của cải và sự bội thu trong năm tới.

LỄ HỘI SISTER’S RICE

Tại thị trấn Đài Giang, tỉnh Quý Châu, Tây Nam Trung Quốc có một bộ tộc ít người nhưng đời sống tinh thần của họ lại khá thú vị. Trong đó lễ hội Sister’s Rice tiêu biểu cho sự thú vị và độc đáo đó. Vào ngày 15 tháng 3 âm lịch hàng năm, người dân tộc Miêu sẽ tổ chức một lễ kỷ niệm cho mùa xuân tươi và tình yêu. Đây là dịp cho những cô gái, chàng trai trẻ thể hiện tình cảm của mình. Tâm điểm của ngày lễ là các cô gái sẽ được mời ăn gạo chị em (sister’s rice), nhảy múa, chơi trống và thể hiện tình cảm.

TẾT LOSAR

Tây Tạng là vùng đất huyền bí của Phật giáo và là cao nguyên nằm trên đỉnh Hymalaya cao nhất thế giới. Nơi đây thu hút rất nhiều du khách tới tham quan, khám phá bởi sự hoang sơ và bí ẩn của nó. Tây Tạng hàng năm còn diễn ra rất nhiều lễ hội độc đáo, trong đó có Tết Losar.

Năm mới của người dân Tây Tạng được gọi là lễ Losar, là lễ hội quan trọng nhất trong lịch Tây Tạng. Năm mới của họ bắt đầu vào ngày 22 tháng 2 và sẽ được tổ chức trong 2 tuần vào khoảng tháng 12 và tháng Giêng. Tết Losar được tổ chức với những nghi lễ cổ đại diện cho cuộc đấu tranh giữa thiện và ác, bằng cách tụng kinh, đi qua ngọn đuốc. Lễ Losar đặc trưng bởi những điệu nhảy, âm nhạc và tinh thần lạc quan của người Tây Tạng.

Trong 2 ngày cuối cùng của năm cũ, được gọi là Gutor, người dân ở Tây Tạng bắt đầu chuẩn bị cho năm mới. Ngày đầu tiên của Gutor được dùng để làm sạch nhà trong đó nhà bếp là nơi quan trọng nhất, được làm sạch trước vì nó là nơi chứa thức ăn cho gia đình. Ống khói cũng được quét bụi bẩn. Các món ăn đặc biệt sẽ được nấu chín. Một trong những món ăn là một món súp ăn với bánh bao nhỏ. Súp được làm từ thịt, lúa mì, gạo, khoai tây ngọt, phô mai, đậu Hà Lan, ớt xanh, miến và củ cải. Vào ngày thứ hai của Gutar, nghi lễ tôn giáo được tổ chức. Mọi người đi thăm tu viện ở địa phương để cúng và tặng quà cho các tu sĩ. Người Tây Tạng cũng đốt pháo để trừ tà.

Ngày đầu năm mới, người Tây Tạng dậy sớm, tắm rửa và mặc quần áo mới. Sau đó, họ đặt các linh vật ở trước nhà như là các con vật, ma quỷ làm từ một loại bột gọi là Torma. Ngoài ra, ngày này là dành cho các thành viên trong gia đình để trao đổi quà cho nhau. Các thành viên trong gia đình cũng có một bữa ăn tối cùng nhau, thường bao gồm một loại bánh Kapse và uống rượu Chang để giữ ấm.

LỄ HỘI HOA MẪU ĐƠN

Lạc Dương là quê hương của hoa mẫu đơn – loài quốc hoa của Trung Quốc. Hoa mẫu đơn ở Lạc Dương có một vẻ đẹp hiếm có. Tượng trưng cho sự giàu có, sắc đẹp, viên mãn, phồn vinh… hoa mẫu đơn luôn chiếm vị trí quan trọng trong đời sống tinh thần của người dân Lạc Dương nói riêng và người dân Trung Hoa nói chung.  

Niềm say mê loài hoa của người dân nơi đây đã có từ ngàn xưa. Người dân Lạc Dương bắt đầu trồng hoa mẫu đơn vào thời nhà Tùy từ hơn 1.500 năm trước; đến đời nhà Đường là thời kỳ hưng thịnh nhất. Đến thời nhà Tống, hoa mẫu đơn được phong là “Hoa vương”. Đến năm 2010, loại hoa này chính thức được chọn là “Quốc hoa” của Trung Quốc.  

Mùa hoa mẫu đơn tại Lạc Dương thường kéo dài trong khoảng 40 ngày, từ đầu tháng 4 đến thượng tuần tháng 5. Vào thời gian này, du khách có cơ hội được chiêm ngưỡng tất cả các loài hoa mẫu đơn với những màu sắc rực rỡ khác nhau, như đỏ, hồng, vàng, trắng… Khi mùa xuân đến, cả thành phố nồng nàn hương thơm ngọt ngào của hoa mẫu đơn.  

Đến Lạc Dương vào mùa lễ hội này, du khách không chỉ được đắm mình trong những thảm hoa mẫu đơn rực rỡ, mà còn được thưởng thức các hoạt động trình diễn văn hóa nghệ thuật sôi động, hoành tráng, vốn lấy cảm hứng từ vẻ đẹp vương giả, lộng lẫy của loài hoa này. Được tổ chức từ năm 1983, đến nay, lễ hội hoa mẫu đơn đã trở thành hoạt động lễ hội lớn nhất thành phố Lạc Dương và là một trong 4 lễ hội lớn nhất Trung Quốc. Trong suốt lễ hội, du khách sẽ có cơ hội được chiêm ngưỡng hoa, đèn lồng, tranh và triển lãm thư pháp truyền thống của Trung Quốc…

Bên cạnh những lễ hội đặc sắc như chúng tôi vừa mới giới thiệu trên đây, du khách cũng đừng bỏ lỡ cơ hội tham gia những lễ hội đặc sắc khác của Trung Quốc nhé! Nhìn chung trong hầu hết các lễ hội tại Trung Quốc đều mang nét văn hóa đặc trưng riêng của người Hoa mà không quốc gia trên thế giới nào có được. Đến với các lễ hội tại Trung Quốc, du khách sẽ được sống trong những ngôi nhà văn hóa khác nhau, cùng hòa mình vào không gian văn hóa đậm chất Trung Hoa.

 

TRẦM TRỒ TRƯỚC VẺ ĐẸP CỦA THÁC NƯỚC BẬC THANG BAISHUITAI Ở TRUNG QUỐC

Baishuitai hay “Thác nước bậc thang trắng xóa” nằm dưới chân dãy núi tuyết Haba, là một trong những thắng cảnh sở hữu vẻ đẹp say đắm lòng người. Do tác động của địa chất tạo nên thác nước bậc thang Baishuitai vô cùng kỳ lạ và độc đáo, là thắng cảnh thu hút khách du lịch thập phương tìm đến chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nó.

Với độ cao 2.400 m so với mực nước biển, rộng 160 m, Baishuitai xếp thứ hạng cao nhất trong số các thác nước đá vôi lớn nhất ở Trung Quốc.

Điểm nhấn độc đáo của Baishuitai là địa hình bậc thang vô cùng độc đáo. Hàng trăm bậc đá lớn nhỏ xen kẽ, tạo thành từng tầng từng bậc, khi có nước chảy xuống trắng xóa, nhìn xa tựa như những bậc thang dẫn lên thiên đường tuyệt đẹp, bao phủ bởi những đám mây trắng xốp bồng bềnh.

Nước từ vùng núi cao hơn núi tuyết Haba chảy xuống khu vực cao nhất của thác nước, theo độ dốc nước chảy xuống theo từng bậc thang cho đến những bậc cuối cùng. Tuy nhiên nước chảy tại thác nước bậc thang Baishuitai không lớn và mạnh mẽ nên khá an toàn cho du khách đến tham quan và chụp ảnh.

Hiện tượng bậc thang kỳ lạ này xảy ra bởi sự ăn mòn của nước có axit cacbonic, khiến cho các núi đá vôi bị tác động và tạo thành địa hình thác nước bậc thang Baishuitai này. Có những ngày nước không chảy xuống, chỉ còn lại một ít nước đọng trên những bậc thang phản chiếu ánh nắng mặt trời lung linh, tựa như những tấm gương soi khổng lồ của người thiếu nữ.

Không chỉ nổi bật với thác nước bậc thang Baishuitai, nơi đây còn có khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ và nên thơ vô cùng. Thác nước được bao quanh bởi những đồi phủ đầy cây xanh và những núi đá kỳ vĩ, mây trời xanh thăm thẳm, một không gian mà ai cũng muốn tới để tận hưởng dù chỉ một lần.

Baishuitai cũng là nơi sinh sống của người dân tộc thiểu số Naxi, cho đến nay vẫn duy trì nền văn hóa Dongba. Theo truyền thuyết, vị thánh đầu tiên của Tôn giáo Dongba bị ấn tượng bởi cảnh đẹp hấp dẫn của nơi này trên đường trở về từ Tây Tạng, ông dừng lại ở đó và bắt đầu truyền bá niềm tin của mình. Kể từ đó, mọi người coi vùng Baishuitai là một ngôi đền cực kỳ thiêng liêng, họ sinh sống tại đây cho đến ngày nay.

Du khách hãy ghé thăm thác nước bậc thang Baishuitai trong chuyến du lịch Trung Quốc để tận hưởng bầu không khí trong lành, cảnh sắc thiên nhiên đẹp như chốn bồng lai và khám phá những điều thú vị nơi đây nhé! Chúc du khách có một chuyến đi vui vẻ!

 

TRANG PHỤC PHÙ HỢP CHO CHUYẾN DU LỊCH TRUNG QUỐC TRONG TỪNG MÙA

Du khách đang có ý định du lịch Trung Quốc nhưng lại không biết nên mang theo những trang phục nào cho phù hợp? Hiểu được tâm lý ấy, trong bài viết này, chúng tôi sẽ giải đáp nỗi băn khoăn của du khách.

Trung Quốc thực sự là một đất nước rộng lớn, do vậy khí hậu được phân hóa từ Bắc tới Nam, chia ra bốn mùa trong năm: xuân – hạ – thu – đông. Do vậy mà mỗi mùa du khách có cách mặc đồ khác nhau.

TRANG PHỤC VÀO MÙA XUÂN

Mùa xuân Trung Quốc từ tháng 4 tới tháng 5. Lúc này tiết trời không quá nóng, nhiệt độ không quá cao, phù hợp cho những chuyến đi, khám phá và trải nghiệm. Do thời tiết dịu, nhẹ, trong túi hành lý của du khách nên mang theo những vật dụng như sau:

  • Những loại quần áo mang tính chất càng thoải mái, càng tốt (chẳng hạn như áo thun, quần jeans)
  • Để cho đôi chân thoải mái trong quá trình di chuyển nên mang theo giày thể thao, hạn chế đừng mang giày cao gót.
  • Những phụ kiện không thể thiếu như kính mát, kem chống nắng (phụ kiện chụp hình đôi lúc tiết trời có nắng để xử lý).
  • Nên nhớ mang theo áo khoác nhẹ, mỏng nhỡ trường hợp tiết trời thay đổi đột ngột, se se lạnh.
  • Đồng thời đừng quên ba lô để đựng những phụ kiện.

TRANG PHỤC MÙA HÈ KHI DU LỊCH TRUNG QUỐC

Mùa hè là mùa đẹp nhất ở Trung Quốc khi đi du lịch, với nhiệt độ ban ngày trung bình là 35 độ C, nắng dễ chịu chứ không gắt. Du lịch Trung Quốc mùa hè giá dịch vụ tăng cao nhất là vào khoảng thời gian tháng 7 và tháng 8. Để có chuyến trải nghiệm cực thú vị cho mùa hè Trung Quốc, du khách nên chuẩn bị những vật dụng cần thiết như sau:

  • Quần jeans lửng, ngố, ngắn để có sự thoải mái, mát mẻ.
  • Áo thun chất liệu cotton để dễ thấm mồ hôi, tiết trời nắng mồ hôi tiết ra khá nhiều.
  • Áo khoát mỏng chống nắng.
  • Kem chống nắng, kính râm bảo vệ da, mắt.
  • Thuận tiện di chuyển nên mang giày thể thao.

TRANG PHỤC MÙA THU

Mùa thu ở Trung Quốc bắt đầu từ tháng 9 đến tháng 11. So với mùa xuân, mùa hè thì mùa thu ở Trung Quốc là thời điểm được nhiều du khách lựa chọn cho một hành trình du lịch thú vị bởi tiết trời khá phù hợp, mát mẻ và dễ chịu, đôi lúc có một vài làn gió se se lạnh.

Khi đến du lịch Trung Quốc trong mùa thu, du khách nên mặc quần áo thoải mái, giày thể thao để thuận tiện đi lại, áo khoát ngoài… Đơn giản vậy thôi vì mùa thu ở Trung Quốc mặc gì cũng thoải mái.

TRANG PHỤC PHÙ HỢP TRONG MÙA ĐÔNG Ở TRUNG QUỐC

Nhắc tới mùa đông nước bạn, người Việt Nam ta lại liên tưởng tới tuyết rơi trắng xóa khắp cả một không gian rộng lớn. Vậy mùa đông nên mặc gì khi đi du lịch Trung Quốc? Thời điểm này, thời tiết rất lạnh kèm theo tuyết, nên du khách hãy chuẩn bị những bộ trang phục thật ấm để bảo vệ sức khỏe của mình nhé!

Tiết trời này du khách nên mang một số thứ vật dụng trong túi hành lý của mình. Đó là:

  • Áo ấm đủ dày, đủ ấm cho cơ thể.
  • Quần dài phủ mắt cá chân.
  • Tất mang theo một vài đôi.
  • Giày bốt cổ cao chống lạnh.
  • Khăn quàng cổ, kính râm, găng tay, áo măng tô, áo phao giúp du khách chống lại cái lạnh buốt giá.

Hi vọng với những thông tin mà chúng tôi vừa mới cung cấp ở trên đã giúp các du khách giải đáp được thắc mắc: “Đi du lịch Trung Quốc nên mặc gì là phù hợp nhất?”. Chúc các du khách có một chuyến du lịch vui vẻ!