Vẻ đẹp kiêu sa của Vườn hồng Bagatelle ở Paris, Pháp

Nếu du khách muốn tìm kiếm sự lãng mạn đúng nghĩa tại Pháp – đất nước được mệnh danh là “vua của lãng mạn và ngọt ngào” thì đừng bỏ lỡ cái tên Vườn hồng Bagatelle. Đây là địa điểm dành cho những tín đồ yêu hoa mỗi khi đi du lịch Châu Âu. 

Khi tới Pháp, du khách có thể tìm thấy cho mình bất cứ một sự lãng mạn nào ở từng góc phố, con đường hay trên những cây cầu đã hàng trăm năm tuổi. Và tất nhiên để tạo nên sự lãng mạn đó của Pháp thì không thể nào thiếu vắng đi những cành hồng rung rinh trước gió tỏa hương ngào ngạt trong làn gió bay tại Vườn hồng Bagatelle.

Vườn hồng Bagatelle là sự lựa chọn ưu tiên của người dân Paris khi muốn tìm về với thiên nhiên và sự yên bình, tránh xa cái bận rộn của cuộc sống hằng ngày. Đây cũng là nơi sáng tác nghệ thuật đầy cảm hứng dành cho những người yêu cái đẹp.

Để đến tham quan vườn hồng Bagatelle, du khách nên lựa chọn thời điểm mùa hè bởi các loài hoa ở đây bung nở rực rỡ nhất từ khoảng tháng 5 – tháng 7 hàng năm. Chỉ trong thời điểm này, du khách mới cảm nhận được hết vẻ đẹp mĩ miều của từng loại hoa hồng khác nhau và hít hà mùi hương thoang thoảng của chúng.

Không chỉ choáng ngợp trước hàng trăm loại hoa hồng đủ màu sắc, du khách sẽ phải bất ngờ trước sự xuất hiện của lâu đài giữa vườn hoa. Theo người dân kể rằng: vào đầu thế kỷ 18, giữa rừng Boulogne mọc lên những lâu đài mà đức vua xây dựng lên để dành tặng cho những người thân trong gia đình và Bagatelle là một trong số đó. Lâu đài này sau một thời gian dài bị xuống cấp đã được đại trùng tu dưới thời Marie-Antoinette trong 2 tháng vào năm 1777. Về sau, chính quyền thành phố Paris đã mở cửa Công viên Bagatelle cho công chúng tham quan.

Không chỉ có vậy, khi đến thăm vườn hồng Bagatelle, du khách còn có thể ngắm nhìn không gian xanh mát của cỏ cây, hồ nước. 

Một điểm nhấn đặc biệt của vườn hồng Bagatelle là những chú chim công rực rỡ với điệu múa xòe đặc trưng. Đừng bất ngờ khi đang rảo bước trên con đường lát đá, du khách bỗng bắt gặp một chú chim công đang dậm chân theo từng nhịp múa xoè khoe hết những gì đẹp nhất mà tạo hoá ban tặng.

Bagatelle thực sự là thiên đường dành cho những người trót yêu vẻ đẹp thuần khiết của loài hoa hồng. Hàng triệu đóa hồng toả hương vươn mình trong nắng sẽ là điều mà du khách khó có thể quên được. Du khách là người yêu hoa hồng? Muốn được một lần ngắm nhìn vẻ đẹp kiêu sa của vườn hồng Bagatelle? Hãy đặt một tour Châu Âu và cùng Airtour hòa mình trong không gian đầy tuyệt vời của vườn hồng Bagatelle nhé! 

 

Mont Saint Michel – hòn đảo nổi tuyệt đẹp của nước Pháp

Đảo Mont Saint Michel là một trong những địa điểm tham quan thu hút khách du lịch nhất tại Pháp, chỉ đứng sau tháp Eiffel và lâu đài Versailles. Nét độc đáo của hòn đảo không chỉ ở lối kiến trúc thế kỷ thứ 15-16 mà còn ở vị trí tọa lạc và sự lên xuống của thủy triều tại đây.

Mont Saint Michel là một hòn đảo nhỏ thuộc tỉnh Manche, vùng Basse Normandie của đất nước Pháp, nối với đất liền bằng một cây cầu đất dài 3 km ẩn hiện theo dòng thủy triều lên xuống. Hòn đảo với diện tích khiêm tốn chỉ với 100 hecta, bốn mặt giáp biển, cư dân thưa thớt chỉ khoảng với 50 người. Hòn đảo mang đậm nét kiến trúc Gothic, điển hình với kiểu vòm nhọn, nhiều cửa sổ cùng kích thước lớn, nét kiến trúc quen thuộc của những cung điện hay nhà thờ. 

Nằm giữa vịnh Saint Malo, cách bờ biển phía Tây Nam chỉ 1 km, từ hàng triệu năm trước, đây là một vùng đất nằm trong đất liền nhưng dần được sóng biển “đục đẽo” thành một đảo đá nằm lẻ loi giữa vịnh và cũng là hòn đảo bé nhất nước Pháp với tên gọi trước đây là “Mont Tombe”. Lịch sử của hòn đảo cũng phủ trùm một màu sắc huyền sử kỳ bí. Quay ngược về thế kỷ thứ 8, khi nơi này mới chỉ là một pháo đài đá giữa biển, một lần Đức giám mục Aubert d’Avranches đã nằm mơ thấy Thánh Michel – Tổng lãnh thiên thần của Chúa báo mộng yêu cầu xây dựng một tu viện trên đảo đến 3 lần và năm 708 ông đã thành tâm thực hiện ý chỉ này. Hai năm sau, một nhà nguyện nhỏ thờ Thánh Michel được hoàn thành và cũng từ đó, hòn đảo được đổi tên lại thành Mont Saint Michel.

Hơn 1.300 năm nay, hòn đảo Mont Saint Michel đã trải qua biết bao thăng trầm của lịch sử Pháp quốc. Sau khi được xây dựng, trải qua nhiều cuộc binh biến và xâm chiếm của người Norman, nhiều công trình kiến trúc đầu tiên của nhà nguyện này bị hư hại. Do đó, vào năm 966, Công tước vùng Normandie là Richard I đã cho xây dựng lại một tu viện dòng Benedictine trên đảo. Nhưng số phận trớ trêu nó lại bị cháy thêm một lần nữa vào năm 1203. Vua Pháp khi đó là Phillip Augustus đã dành một khoản tiền lớn của mình để xây dựng lại nhà thờ. Sau cuộc chiến Trăm Năm của Anh và Pháp thế kỷ 15, tu viện mới tiếp tục được xây dựng thêm nhiều công trình theo phong cách Gothic mà những kiến trúc cơ bản vẫn còn lưu giữ lại được cho đến ngày nay. Trải qua nhiều thế kỷ xây dựng và hoàn thiện, lâu đài cổ kính này đã được đánh giá là một trong mười tòa lâu đài đẹp nhất Châu Âu. Vào năm 1979, Mont Saint Michel được UNESCO công nhận là di sản thế giới bởi nét văn hóa, lịch sử, nét kiến trúc Gothic tuyệt đẹp của nó.

Kỳ bí hơn, không giống với bất kỳ hòn đảo nào, đảo đá Mont Saint Michel luôn biến đổi theo những cơn vùi dập mạnh mẽ của thủy triều. Tại đây, thủy triều thay đổi nhanh chỉ trong vài tiếng đồng hồ. Khi nước rút, hòn đảo như một pháo đài vững chắc trên cạn. Nhưng khi thủy triều lên có thể cao tới gần 13 m, nơi đây lại trở thành một tòa lâu đài cô độc kỳ bí giữa đại dương bao la. Trước đây, chỉ có một cây cầu nối hòn đảo với đất liền, khi nước dâng cao cây cầu cũng biến mất và phải chờ thủy triều rút mới có thể ra đảo bằng đường bộ. Tuy nhiên, do lượng khách ra đảo ngày càng đông nên đến năm 1879, chính quyền đã cho đắp một con đê chắn sóng. Và sau đó, một đập ngăn nước hiện đại đã được xây dựng lên vào năm 2009 để ngăn nước biển gây ngập lụt hòn đảo và cũng giúp du khách có thể tham quan đảo bất kỳ lúc nào.

Mặc dù là điểm du lịch nhất nhì Châu Âu, với dịch vụ lưu trú cũng như ăn uống với khách sạn, nhà hàng, cửa hàng lưu niệm mọc lên như nấm nhằm phục vụ du khách. Thế nhưng, điều đặc biệt là sự phát triển ấy không làm ảnh hưởng đến nền văn minh lịch sự của những người dân địa phương, tuyệt vời hơn khi mà nơi đây vẫn giữa nét đẹp bản địa truyền thống.

Nằm cách thủ đô Paris 400 km, du khách dễ dàng di chuyển đến đây bằng các phương tiện chính như máy bay, tàu hỏa, xe hơi. Với vẻ đẹp cổ kính, hoang sơ và pha lẫn chút huyền bí, nơi đây còn là điểm dừng chân hoàn hảo cho những ai yêu thích chụp hình. Mỗi một chi tiết nhỏ nơi đây đều đẹp đầy quyến rũ, khiến du khách phải bấm máy liên tục vì không muốn bỏ lỡ bất kỳ khung cảnh nào hết. 

Kiến trúc đặc trưng tại Mont Saint Michel là những bức tường đá cổ kính, những đường uốn lượn từ các chi tiết cửa hay biển hiệu bằng sắt uốn chắc chắn cũng sẽ khiến du khách phải bấm máy ảnh liên tục để ghi lại những gì đẹp nhất của lịch sử. Kiến trúc hình xoắn ốc với những con đường dốc sẽ đưa du khách len lỏi vào những con phố, những ngóc ngách dẫn ra một khoảng “chiếu nghỉ” bất kỳ để từ đó du khách có thể trèo lên ngồi vắt vẻo trên tường thành và phóng tầm mắt ra ngoài biển khơi.

Đã đặt chân đến Mont Saint Michel, trước hết du khách hãy dành thời gian dạo bộ trên con đường Grand Rue, tuy khá hẹp nhưng luôn đông đúc người qua lại. Du khách có thể tìm thấy rất nhiều các cửa hàng bán đồ lưu niệm trên con đường này. Ngoài ra, du khách sẽ lấy làm thích thú với rất nhiều nhà hàng có kiến trúc nội thất độc đáo cùng những món ăn tuyệt hảo. Chạy dọc theo Grand Rue là những ngôi nhà với khá cũ kĩ, nhưng lại mang một màu sắc kiến trúc khá độc đáo, mang đậm phong cách Tây phương. Những ngôi nhà ở đây được xây dựng từ thế kỷ 15 và 16. 

Hành trình dừng chân tiếp theo dành cho du khách là tu viện Mont Saint Michel, tọa lạc trên đỉnh của hòn đảo, xây dựng từ trước những năm 1000. Với kiến trúc Gothic, tu viện Mont Saint Michel sẽ đưa du khách vào một thế giới cổ tích đầy huyền bí. 2 ngọn tháp lớn uy nghi trước lối vào tu viện đã tạo nên một trong những hình ảnh ấn tướng đối với các khách du lịch đến đây. Phía trên là những công trình tu viện khác được xây dựng cách mặt nước biển khoảng 73 m và cao 170 m.

Hầu hết các công trình của tu viện Mont Saint Michel được xây dựng bằng đá granite, chỉ có một số tu viện được làm bằng đá vôi nên vô cùng kiên cố. Đó cũng là lý do mà nơi đây từng là pháo đài trong cuộc chiến dai dẳng giữa Anh và Pháp. Thậm chí, Mont Saint Michel đã bị biến thành một nhà tù đúng nghĩa trong hơn 100 năm từ cuối thời kỳ Phục Hưng đến khi Cách mạng Pháp nổ ra. Đi qua những căn phòng trong tu viện, du khách còn có thể rùng mình khi tưởng tượng chúng từng là những công xưởng với hàng trăm người lao động khổ sai. Nơi đây hiện vẫn còn lưu giữ lại một hệ thống ròng rọc để vận chuyển tù nhân: các phạm nhân đứng bên trong bánh xe lớn và dùng sức làm quay bánh xe, vận chuyển tù nhân từ dưới chân đồi lên trên. Nhưng quá khứ đau thương nay đã lùi xa, du khách có thể an nhiên khám phá mọi ngóc ngách của tu viện cổ này. Trên cùng là sân thượng có thể nhìn xuống vịnh với quang cảnh ngoạn mục. Tầng giữa là nơi cư ngụ của các tu sĩ có dạng vòm nhọn đối xứng, trần nhà cao với những căn phòng thênh thang và cửa sổ lớn hoành tráng. Còn tầng dưới là nơi dành cho khách hành hương ăn ở. Đặc biệt, đỉnh của tu viện là một ngọn tháp nhọn hoắt đâm thẳng lên bầu trời mang lại một vẻ kỳ bí khó tả. Ngay tại tháp chuông là bức tượng bằng đồng miêu tả Thánh Michel đang chiến đấu và đánh bại một con rồng hung ác cũng là biểu tượng của quỷ dữ. Bên trong tu viện, từng cột đá, bức vách, dãy cầu thang dài với những cột đá đều được chạm trổ cầu kỳ, du khách như sống lại thời Trung Cổ nhờ vô vàn phù điêu và bức tượng trầm mặc có niên đại từ thế kỷ 13, 14 đặt trong các gian phòng. Nổi tiếng nhất là những bức tượng Black Virgin đúc từ năm 1366, bức tranh “The Meeting Held on Three Deaths and the Three Lives” miêu tả cuộc gặp gỡ giữa 3 cái chết và 3 sự sống có từ thế kỷ 13, bức tượng Pieta có từ thế kỷ thứ 15… Tất cả gần như được gìn giữ cẩn thận để giữ trọn vẻ cổ kính nguyên bản. Thú vị hơn, khu vườn hình vuông và lối dạo chung quanh vườn bên cạnh nhà thờ là một tác phẩm nghệ thuật điêu khắc độc đáo bằng đá granite, đá vôi thể hiện sự tinh tế và sang trọng tuyệt vời. Tất cả tạo nên một không gian vô cùng huyền bí bên trong lâu đài. Dưới chân tu viện là những ngôi nhà nhỏ, xây dựng san sát.

Góc đẹp nhất của tu viện có lẽ không phải trên đỉnh cao nhất của nó, cũng không phải cái hùng vĩ khi đứng từ chân tu viện ngước lên mà chính là cái nhìn toàn cảnh từ xa khi mà nó quả thực là một ốc đảo chơ vơ giữa đại dương. Bởi từ xa ấy, du khách chẳng thể nhìn thấy rõ con đường nối đảo với đất liền, khung cảnh hiện ra sao mà kỳ diệu đến thế, khiến bất cứ trái tim ưa dịch chuyển nào cũng không khỏi bồi hồi thổn thức, chỉ muốn tiến nhanh ra nơi ấy để bắt đầu hành trình du lịch Pháp với những khám phá mới lạ.

Bao xung quanh đảo Mont Sanit Michel là những bức tường cao, ngăn nước tràn vào đảo. Tại đây có những lối đi bậc thang, vì vậy du khách có thể vừa khám phá hòn đảo, vừa ngắm cảnh biển xinh đẹp. Một điều đặc biệt là ít có nơi nào trên thế giới, thuỷ triều lại thay đổi mạnh như ở đây. Một năm có 53 ngày, nước thuỷ triều lên xuống mức đỉnh điểm, có thể cao tới gần 13 m, lên và xuống chỉ trong vài tiếng đồng hồ. Sự thay đổi của mực nước khiến cho khi thì Mont Saint Michel giống như một ngọn đồi trên cạn, nhưng lúc khác Mont Saint Michel lại trở thành một hòn đảo thực nổi giữa đại dương. Càng lên cao, du khách sẽ được ngắm nhìn toàn cảnh của hòn đảo với những mái nhà cũ kỉ trong làng hay vịnh Mont Saint Michel. Phía cuối Grand Stairs là tu viện Mont Saint Michel.

Nước Pháp không chỉ có những giây phút sôi nổi mà cũng mang đến những khoảng lặng khiến con người ta bình yên đến lạ kỳ. Đặc biệt, khi du khách đặt chân đến vùng thánh tích như Mont Saint Michel, nơi từng là chứng nhân cho bao thăng trầm binh biến của lịch sử và giờ đây nằm an nhiên giữa biển khơi như một biểu tượng hướng con người đến sự bình yên và thánh thiện từ thẳm sâu tâm hồn. Còn chần chờ gì nữa, du khách hãy book ngay cho mình cùng những người thân yêu một tour Châu Âu của Airtour để được một lần đặt chân đến một nước Pháp hoa lệ nhưng cũng đầy bình yên này nhé! 

 

Hủ tục “cõng mẹ bỏ vào rừng” trong văn hóa dân gian Nhật Bản

“Ubasute” là một tập tục cổ xưa trong văn hóa dân gian Nhật Bản, khi một người thân mắc bệnh nặng hoặc già yếu sẽ được đưa đến một nơi xa xôi và bỏ mặc đến chết. Mặc dù Ubasute xuất hiện nhiều trong văn học dân gian Nhật Bản, nhưng có bằng chứng rằng, ngày nay Ubasute đã “hồi sinh” trong xã hội Nhật Bản hiện đại, dù ở dạng hơi khác biệt.

Nhiều truyền thuyết xung quanh Ubasute lấy bối cảnh ở các vùng quê nghèo ở phía bắc và đông bắc Nhật Bản, liên quan đến các cộng đồng đang vật lộn để sinh tồn sau một vụ mùa xấu, thời tiết xấu hoặc thảm họa thiên nhiên. Một địa điểm nổi tiếng gắn liền với những câu chuyện về Ubasute là khu rừng rậm rạp nằm ở phía tây bắc của núi Phú Sĩ – “khu rừng tự sát” Aokigahara (còn được gọi là Jukai, có nghĩa là “Biển cây”). Nhiều người dân địa phương tin rằng linh hồn các nạn nhân Ubasute và Oyasute muốn trả thù nên đã thôi thúc mọi người tự sát khi họ vào sâu trong rừng.

Ubasute thường xuyên xuất hiện trong các bài thơ, truyện ngắn và nghệ thuật của Nhật Bản, dù xoay quanh việc bỏ mặc sống chết của người già nhưng trên thực tế, chúng mang ý nghĩa về lòng hiếu thảo, đồng thời khuyên răn con người ta không được từ bỏ cha mẹ già của họ. Chẳng hạn, một trong những câu chuyện Ubasute nổi tiếng nhất được biết đến với cái tên Ubasute Yama. Truyện kể rằng, một lãnh chúa ở một xứ nọ ban hành một đạo luật có nội dung “Hãy đưa những người già cả vô dụng lên núi vì họ chẳng có ích gì nữa”. Có một thanh niên trong làng nọ có mẹ già đã lớn tuổi và không thể đi lại được nữa. Chàng thanh niên đã cố gắng chống lại đạo luật đó, nhưng mẹ của chàng đã khuyên chàng hãy chấp nhận để khỏi bị trừng phạt. Chàng thanh niên vừa cõng mẹ lên núi vừa khóc lóc đau đớn, trong khi bà mẹ bẻ các cành cây dọc đường. Chàng trai hỏi vì sao mẹ làm vậy, thì bà trả lời là “Mẹ đánh dấu đường đi để con về nhà mà không bị lạc”. Trước tình yêu thương mà bà dành cho người con đang định vứt bỏ bà như vậy đã khiến cho chàng trai quyết định không bỏ rơi bà nữa, anh đem bà về nhà và giấu dưới sàn nhà. 

Vài năm sau, người cai trị vương quốc láng giềng đã gửi hai con ngựa gần như giống hệt nhau cho nhà vua, kèm theo câu đố xác định đâu là ngựa mẹ, đâu là ngựa con. Nếu nhà vua không giải được câu đố này, vương quốc sẽ bị tấn công. Nhà vua cùng các quần thần suy nghĩ mãi nhưng không tìm được câu trả lời. Trong khi đó, người bề tôi nhắc tới ở trên đã đến hỏi mẹ mình. Bà nói rằng đã từng nghe về câu đố này trước đây và dặn con hãy xếp cỏ trước hai con ngựa. Con ngựa lùi lại để nhường cho con còn lại ăn trước chính là ngựa mẹ. Sau đó, nhà vua nước láng giềng tiếp tục gửi nhiều câu đố khác và lần nào, bà lão cũng tìm được lời giải chính xác. Cuối cùng, ông ta từ bỏ kế hoạch tấn công và trở thành đồng minh của vương quốc. Lúc này, người bề tôi quyết định thú nhận tất cả những gì ông đã làm với đức vua. Tuy nhiên, thay vì nổi giận, đức vua đã nhận ra lỗi lầm của mình, thu hồi chiếu chỉ nghiệt ngã với người già và dành cho họ sự tôn kính đáng có. Câu chuyện này đã làm nổi bật tình yêu mà một người mẹ dành cho con cái, cũng là lập luận sâu sắc và cảm động chống lại hủ tục Ubasute.

Cũng có câu chuyện về Ubasute và liên quan đến nạn đói Tenmei đen tối của Nhật Bản. Năm 1783, núi lửa Asama phun trào khiến con người đối mặt với nạn đói vì mưa lớn, lũ quét, sâu bọ phá hoại dẫn đến mất mùa, lương thực khan hiếm. Người dân tìm đủ mọi cách để thoát khỏi nghịch cảnh và một trong những cách họ thực hiện là giảm nhân khẩu trong mỗi gia đình. Người già nhất trong mỗi nhà phải rời khỏi làng, bỏ mặc đến khi qua đời trên núi hoặc nơi hẻo lánh nào đó.

Việc thực hiện Ubasute phần lớn chỉ giới hạn trong văn hóa dân gian và không có đủ bằng chứng cho thấy nó đã được thực hiện rộng rãi trong quá khứ. Tuy nhiên, một số ý kiến cho rằng những câu chuyện này đã truyền cảm hứng cho các hành động Ubasute thời hiện đại, bao gồm các trường hợp bỏ rơi người thân xuất hiện trong những năm gần đây tại Nhật Bản. Đơn cử năm 2011, Katsuo Kurokawa, một người đàn ông 63 tuổi đã bị buộc tội bỏ rơi người chị gái tàn tật Sachiko của mình trên sườn núi ở tỉnh Chiba, sau khi đưa bà tới đó và chỉ để lại một ít đồ ăn. Katsuo Kurokawa nói rằng sau khi nhà của họ bị phá hủy trong trận động đất tháng 3/2011, Sachiko đã trở thành một gánh nặng và ông không thể tiếp tục chăm sóc cho bà. Người chị tật nguyền được cho là đã chết đuối trên sông Obitsu ngay sau đó.

Năm 2018, một người phụ nữ thất nghiệp đã bị bắt vì bỏ rơi người cha già của mình giữa đường cao tốc. Theo tờ Mainichi, Ritsuko Tanaka (46 tuổi, trú tại thành phố Otsu, quận Shiga) đã đưa người cha 76 tuổi đến một trạm dừng trên đường cao tốc Chugoku ở ngoại ô Kobe vào chiều ngày 22/11 rồi trở về nhà cách đó tận 70 km. Đáng nói, cha cô là một bệnh nhân Alzheimer, hội chứng gây suy giảm trí nhớ. Khi được hỏi, người đàn ông 79 tuổi không thể nhớ được tên mình và địa chỉ nhà, nhưng lại không quên tên con gái. Nhờ vậy, cảnh sát đã nhanh chóng bắt được Tanaka.  Vụ việc này đã gây ra một cuộc tranh luận gay gắt trên mạng. Nhiều người mô tả hành động của Ritsuko Tanaka là “vô cảm” và lên án cô “vô ơn” với bố mình. Nhưng cũng có người tỏ ra thông cảm với sự căng thẳng mà Tanaka phải đối mặt khi chăm sóc một người bệnh trong hoàn cảnh kinh tế eo hẹp.

Mặc dù tin tức về Ubasute là có thật và xác thực, vẫn không ít tờ báo lá cải lợi dụng Ubasute để duy trì chủ nghĩa giật gân và hoàn hảo.

Ubasute dường như chưa bao giờ là một thông lệ, nhưng rõ ràng Nhật Bản đang phải đối mặt với một số vấn đề vì dân số già. Và người già chết một mình đã không còn là một tin hiếm hoi gây phẫn nộ cộng đồng, bởi người Nhật nghe đến nó khá thường xuyên. Thậm chí có những lúc cơ thể của những người già xấu số không được phát hiện sau nhiều ngày, chứng tỏ họ đã sống cô lập và cô đơn như thế nào. Đồng thời, cũng không ít những báo cáo tội phạm liên quan đến người già, như người già ăn trộm, hành hung để mong được vào tù sống cho bớt cô quạnh. Đau lòng hơn, có những vụ án mà trong đó, chồng già giết vợ già rồi tự tử, hay con trai già bóp cổ mẹ già.

Nói thêm về những người già ở Nhật, có một sự thật tồn tại trong xã hội Nhật Bản đó là, người già thường được đưa vào sống tại các Nhà dưỡng lão thay vì ở với con cháu.

Sau khi đưa ông bà cha mẹ vào nơi ấy, có người chưa từng đến thăm, thậm chí không gọi lấy một cuộc điện thoại. Với những cụ ông, cụ bà này, ngay cả khi con cái mình kết hôn và có con, họ cũng không có cơ hội để thấy mặt cháu.

Xã hội Nhật Bản ngày nay đã có những bước tiến vượt bậc, người già tại Nhà dưỡng lão nhận được sự quan tâm chăm sóc của các điều dưỡng viên, tận tâm cùng với thiết bị y tế hiện đại. Sẽ không tồn tại cảnh con cái phải lựa chọn từ bỏ cha mẹ vì sự sống của chính mình. Thế nhưng, một số người già vẫn chọn lựa tách ra khỏi gia đình khi cảm thấy bản thân không còn sức để lao động. Có người vào Nhà dưỡng lão, có người chọn sống và chết một mình (trong tiếng Nhật gọi là “Kodokushi”) để không làm phiền đến con cái.

Đất nước, văn hóa và con người “xứ Phù Tang” còn có rất nhiều tập tục độc đáo mà khi đặt chân đến đây du khách mới có thể khám phá chúng một cách trọn vẹn. Nếu du khách yêu thích về vùng đất này thì hãy book ngay cho mình một tour Nhật Bản của Airtour nhé! Chúc du khách có một hành trình trải nghiệm đầy thú vị!